Tôi cải trang một chút rồi trà trộn vào tòa nhà thí nghiệm, vừa vặn nhìn thấy một nhóm người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh đang vừa đi vừa trao đổi dưới sự tháp tùng của chủ nhiệm khoa và nhiều vị giáo sư.
Không ít giáo viên và sinh viên theo sau, tôi trà trộn vào cuối hàng nên không ai chú ý tới.
“Đây là phòng thí nghiệm trọng điểm quốc gia do giáo sư Triệu Tông Bình phụ trách, năm nay ông ấy đã dẫn dắt sinh viên khắc phục được không ít đề tài khó và trọng điểm, mời các vị vào trong.”
Bạn gái tôi đứng cạnh thiết bị thí nghiệm trong bộ sườn xám màu xanh đen, khiến những vị khách ngoại quốc phải thốt lên kinh ngạc.
Hai nữ sinh bên cạnh cũng vô cùng phấn khích.
“Là đàn chị Kiều Tố! Hôm nay chị ấy đẹp quá! Không hổ danh là gương mặt đại diện của viện mình!”
“Đâu chỉ là gương mặt đại diện, chị ấy còn đăng hết bài báo này đến bài báo khác trên tạp chí cốt lõi, năng lực nghiên c/ứu khoa học cũng đỉnh lắm luôn.”
“Nghe nói thầy Triệu đặc biệt nghiêm khắc, vậy mà chỉ có chị ấy mới được thầy khen ngợi.”
“Đúng là người chiến thắng trong cuộc đời, vừa ngưỡng m/ộ vừa gh/en tị.”
Bạn gái tôi tự tin giới thiệu dự án của mình, những vị khách ngoại quốc nghe xong liên tục gật đầu.
Triệu Tông Bình đứng một bên, vẻ mặt đầy tự hào.
Lão già khốn kiếp, hy vọng lát nữa ông vẫn còn cười nổi.
Trước cửa phòng thí nghiệm, một nhóm sinh viên đang vây quanh xem náo nhiệt, tôi đứng ngoài cùng rồi bất ngờ chen mạnh lên phía trước, miệng còn kêu: “Ai đấy, đừng chen lấn được không!”
Đám đông hơi xao động, một xấp giấy A4 bất ngờ rơi rải rác khắp sàn, bay tứ tung, ít nhất cũng phải bốn năm mươi tờ.
“Luận văn của ai rơi kìa!”
Tất cả mọi người dừng động tác, nhìn xuống sàn.
“Đây không phải luận văn, hình như là... tin nhắn trò chuyện?”
Những người đứng gần đó cúi xuống nhặt, sau khi đọc rõ nội dung bên trên thì đồng loạt ch*t lặng.
Chủ nhiệm khoa có chút khó chịu.
“Chuyện gì thế? Dù là đồ của ai cũng mau nhặt lên đi! Ra cái thể thống gì nữa!”
Một giáo viên bối rối đưa xấp giấy trong tay cho ông ta: “Chủ nhiệm, cái này...”
Tôi nấp trong đám đông cười thầm.
Cuối cùng cũng đợi được ngày này.
Tôi đã chọn lọc những đoạn tin nhắn bùng n/ổ và sốc nhất giữa bạn gái và Triệu Tông Bình để chụp màn hình và in ra.
【Muốn đ/è em lên cửa sổ phòng thí nghiệm, từ phía sau đ/âm thật mạnh vào em.】
【Gh/ét quá đi, em đang dạy lớp thực hành cho sinh viên đại học nè.】
【Đêm qua ở văn phòng em nhiệt tình quá bảo bối ơi, có phải em tr/ộm lấy đồ của anh không? Tr/ộm mất trái tim anh rồi.】
【Người ta cứ bảo thầy Triệu không bao giờ cười, ai ngờ riêng tư lại dẻo miệng thế này.】
【“Hổ cái” ở nhà lại hỏi có về nhà ăn cơm không, anh chỉ muốn “ăn” em thôi.】
【Chỉ cần thầy giúp em đăng thêm vài bài báo, muốn “ăn” bao nhiêu lần, muốn “ăn” ở đâu cũng được mà~”】
Những lời d/âm ô đại loại như vậy nhiều không kể xiết.
Để các thầy cô và sinh viên được “ăn dưa” (hóng drama) một cách trọn vẹn và phong phú hơn, tôi còn cố tình trích dẫn một số nội dung liên quan đến nhà trường.
Nào là phó hiệu trưởng từng được đưa đến câu lạc bộ giải trí, giáo sư nào đó đã ly hôn từ lâu, chủ nhiệm khoa mãi không có con nên mới nói là theo chủ nghĩa không con cái...
Từng chuyện một, tất cả đều là do Triệu Tông Bình tiết lộ cho bạn gái tôi.
Chủ nhiệm khoa nắm ch/ặt xấp giấy trong tay, sắc mặt ngày càng đen lại.
Hai nhân vật chính của màn kịch kinh thiên động địa này cũng đã nhìn thấy những dòng tin nhắn đó.
Bạn gái tôi tức thì mặt c/ắt không còn giọt m/áu, suýt nữa đứng không vững.
Triệu Tông Bình ch*t lặng tại chỗ.
Gừng càng già càng cay.
Chỉ vài giây sau, Triệu Tông Bình đã cực kỳ bình tĩnh, thậm chí còn diễn thêm vài nét phẫn nộ: “Đây là ngụy tạo! Có kẻ cố tình bôi nhọ tôi và sinh viên!”
Mọi người xì xào bàn tán.
Thời gian trong lịch sử trò chuyện kéo dài suốt mấy tháng trời, ai mà có thể dày công ngụy tạo đến thế?
Nhưng cũng không ít người tỏ ý tin tưởng thầy Triệu và đàn chị Kiều Tố, cho rằng chắc chắn có kẻ h/ãm h/ại.
Bạn gái tôi lúc này bắt đầu nức nở.
Cô ta vốn dĩ đã xinh đẹp, nay khóc lóc lại càng trông như hoa lê trong mưa, mọi người ngược lại bắt đầu an ủi cô ta.
“Đàn chị đừng khóc nữa, loại tin đồn thất thiệt này ai mà tin chứ!”
“Mẹ nó, để tao biết thằng ranh con nào làm chuyện này bôi nhọ đàn chị, tao đá/nh cho nó nhừ tử!”
Những vị khách ngoại quốc ngơ ngác, hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chủ nhiệm khoa x/ấu hổ muốn ch*t.
“Được rồi, đừng xem nữa! Vài người lại đây dọn dẹp đi, thầy Triệu, các người...”
Lời còn chưa dứt, một người phụ nữ trung niên hơi b/éo bất ngờ lao từ ngoài cửa vào.
Bà ta nhắm chuẩn mục tiêu là bạn gái tôi, túm lấy tóc cô ta rồi vung tay giáng một cái t/át mạnh!
“Con đàn bà đê tiện, hóa ra là mày! Quyến rũ thầy giáo của mình mà không biết nhục à! Không biết nhục à! Không biết nhục à!”
Người phụ nữ vừa ch/ửi vừa t/át, khí thế cực kỳ hung hãn.
Bạn gái không kịp đề phòng, ăn trọn sáu bảy cái t/át, gương mặt trắng trẻo lập tức sưng đỏ.
“A!”
Bạn gái hét lên đ/au đớn.
Những người xung quanh lúc này mới hoàn h/ồn, vội lao vào tách họ ra.
Sau khi bị kéo ra, người phụ nữ b/éo lại quay sang Triệu Tông Bình đang ngây người.
“Triệu Tông Bình, ông không muốn sống với tôi nữa thì ly hôn đi! Ông nuôi con điếm tiểu tam này, dung túng cho nó ngày ngày đến trước mặt tôi diễu võ dương oai, tưởng tôi dễ b/ắt n/ạt lắm à?”
“Tôi sinh con gái thì sao? Ông không xứng làm bố! Đôi cẩu nam nữ các người thật khiến tôi buồn nôn!”
Sự xuất hiện của vợ Triệu Tông Bình như đổ thêm dầu vào lửa, đẩy sự việc vốn dĩ định tạm thời cho qua lên đến cao trào!