Nói đoạn, cô ta bắt đầu tìm nạng.

Tưởng Kình Thư có chút mất mặt, đặt Lý Mộng đang bế trong lòng xuống ghế sofa, dịu dàng an ủi: "Em đừng suy nghĩ nhiều, để anh nói chuyện với Uất Hinh."

Trông hai người họ lúc này, cứ như thể họ mới là vợ chồng vậy.

Tưởng Kình Thư đi tới đẩy tôi vào phòng, rồi không đợi tôi nói gì đã tự cho là đúng mà lên tiếng: "Được rồi, anh biết em đang gh/en, đây là lần cuối cùng, anh hứa với em được không?"

Anh ôm ch/ặt lấy tôi, nhưng trên người anh, tôi không còn ngửi thấy mùi nước hoa mà mình yêu thích nữa.

Đó là mùi của Lý Mộng Mộng.

Tôi nhìn những dấu vết lờ mờ bên dưới cổ áo anh.

Cảm giác như vừa bị ai đó đ/âm một nhát d/ao chí mạng.

Bức tường tin tưởng mà tôi đã dày công xây dựng để tự lừa dối bản thân, giờ đây sụp đổ tan tành ngay khi nhìn thấy những thứ này.

Chỉ có tôi là đang tự lừa mình dối người.

"Được rồi, đừng gh/en nữa được không, anh là chồng em, anh luôn biết mà, anh luôn biết, đây chỉ là vì tình nghĩa thôi."

Biết ư?

Biết mà nửa đêm chạy đi chăm sóc vợ cũ, biết mà trên cổ còn lưu lại dấu vết của vợ cũ.

Sự "biết" và "yêu" của anh, trong lòng tôi thật là gh/ê t/ởm.

"Tưởng Kình Thư, anh có thực sự yêu em không?" Tôi hỏi anh.

Anh ôm tôi ch/ặt hơn một chút: "Yêu chứ, người anh yêu nhất đương nhiên là em rồi, Uất Hinh, em là người đã c/ứu rỗi anh, đương nhiên là anh yêu em."

Tôi đẩy anh ra, không nói thêm lời nào, quay người mở cửa bước ra ngoài.

Anh cũng đi theo sau.

Anh tưởng rằng đã dỗ dành được tôi, liền nói: "Uất Hinh, vậy anh đến công ty trước đây, khoảng mười một giờ anh về."

Tôi không đáp, chuẩn bị đi về phía bếp.

Thứ bảy chủ nhật bảo mẫu nghỉ, cơm của bé con cần tôi lo.

Trước khi rời đi, Tưởng Kình Thư nói với Lý Mộng: "Cứ coi như ở nhà mình, đừng câu nệ, có cần gì thì cứ bảo Uất Hinh."

Tôi không hề muốn để tâm đến Lý Mộng Mộng, nhưng cô ta lại lên tiếng: "Bấy nhiêu năm nay, thật vất vả cho Vương tiểu thư đã giúp tôi chăm sóc bé con và Kình Thư."

Động tác trên tay tôi khựng lại.

Giúp cô ta chăm sóc?

Đúng lúc này, bé con cũng thức dậy.

Thấy tôi, thằng bé chạy ùa tới ôm lấy eo tôi: "Mami."

Bé con chỉ biết gọi Papi Mami, dù đã gần năm tuổi rồi.

Nghe bé con gọi tôi là Mami, mặt Lý Mộng lập tức tối sầm lại, nhưng vẫn cố tỏ vẻ từ mẫu: "Bé con qua đây, mẹ mới là Mami của con, con lại chỗ Mami đây này."

Bé con không nhận cô ta, chỉ trốn sau lưng tôi.

Nhưng dù sao đứa trẻ cũng là do cô ta sinh ra, tôi không tiện nói gì thêm.

Trong khoảng thời gian đó, Lý Mộng nhiều lần muốn tiếp cận bé con, nhưng thằng bé lại tỏ thái độ th/ù địch với cô ta.

Sau khi ăn cơm xong, tôi chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi một lát.

Bé con đang chơi đồ chơi trên thảm ngoài phòng khách, Lý Mộng Mộng ngồi trên ghế sofa, bên cạnh có nạng, cô ta muốn làm gì thì tự mình giải quyết được, đâu phải bị liệt hai chân.

Tôi cảm thấy cơ thể vô cùng khó chịu, lại có chút buồn ngủ.

Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng khóc x/é lòng của đứa trẻ, tôi gi/ật mình bật dậy từ trên giường, chạy ra ngoài.

Lý Mộng Mộng nắm ch/ặt lấy cánh tay đứa trẻ, như thể đang phát đi/ên, gào thét vào mặt nó: "Mày là do tao sinh ra! Mày không gần gũi tao mà lại gần gũi với một c/on m/ẹ kế! Đồ sói mắt trắng! Đồ s/úc si/nh! Ăn cây táo rào cây sung!"

"Cô làm cái gì vậy!" Tôi hét lên.

Chỉ thấy mặt đứa trẻ bị cô ta cấu đỏ bừng, cánh tay nhỏ nhắn như củ sen đầy những vết bầm tím.

"Lý Mộng Mộng! Nó vẫn còn là một đứa trẻ! Cho dù là cô sinh ra thì cô đã nuôi nó ngày nào chưa! Cô lấy tư cách gì mà đối xử với nó như thế!" Cả tôi và Tưởng Kình Thư chưa bao giờ động tay động chân với con, tôi gi/ận đến run người.

Lý Mộng cười khẩy: "Cô là cái thá gì? Tôi dạy dỗ con tôi, cô sủa cái gì? Cô chỉ là một c/on m/ẹ kế thôi!"

Tôi muốn kéo đứa trẻ lại, ai ngờ Lý Mộng Mộng đang bị thương ở chân lại ôm ch/ặt lấy nó: "Cút đi! Đứa trẻ này chính là bị cô dạy hư nên mới không nhận mẹ đúng không!"

Bé con đã khóc đến mức không thở nổi.

"Cô còn như vậy nữa là tôi báo cảnh sát đấy!"

Lý Mộng Mộng liếc nhìn đồng hồ trên tivi, đột nhiên buông đứa trẻ ra, rồi không biết cô ta lên cơn đi/ên gì, bắt đầu đi/ên cuồ/ng tự t/át vào mặt mình, trông rất đ/áng s/ợ.

"Lý Mộng Mộng! Cô bị đi/ên à!"

Đầu óc tôi lúc đó thực sự trống rỗng, tôi không biết người phụ nữ này đang giở trò gì.

Bé con khóc rất dữ dội, tôi sợ bộ dạng này của cô ta làm thằng bé h/oảng s/ợ, liền muốn đ/è cô ta lại.

"Cô dừng tay lại! Cô đang làm cái gì thế!"

Tôi cố hết sức giữ tay Lý Mộng Mộng: "Bị đi/ên thì đi mà tìm chồng cũ của cô mà phát tiết, đừng có diễn trò trước mặt chúng tôi!"

Lý Mộng Mộng vẫn còn chút sức lực, tôi sắp không đ/è nổi cô ta nữa.

Ai ngờ cửa chính bị mở ra.

Người bước vào chính là Tưởng Kình Thư.

Lý Mộng Mộng lúc tự t/át mình đã không hề nương tay, khóe miệng đã rỉ m/áu.

"Hai người đang làm cái gì vậy!" Rõ ràng, Tưởng Kình Thư cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.

Lý Mộng Mộng lập tức gào khóc lớn, giọng r/un r/ẩy: "Kình Thư c/ứu mẹ con em với, cô ta nói muốn gi*t mẹ con em, hu hu, c/ứu mẹ con em với hu hu."

Mà tôi thì vẫn đang đ/è ch/ặt lên người cô ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
0