Tưởng Kình Thư lao về phía tôi, gi/ật mạnh kéo tôi rời khỏi người Lý Mộng Mộng.
Xươ/ng sống tôi đ/ập mạnh vào góc bàn đ/á cẩm thạch, cú va chạm khiến tôi không thể gượng dậy.
Lưng đ/au nhói, cơn đ/au khiến khuôn mặt tôi nhăn nhúm lại.
Trong phòng khách, tiếng khóc của đứa trẻ lẫn tiếng nức nở của người phụ nữ vang lên.
Anh gầm lên với tôi đang nằm dưới đất: "Đồ đàn bà đ/ộc á/c!
Cô đi/ên rồi sao!? Cô... cô thực sự làm vậy sao!"
Anh ôm ch/ặt con trai vào lòng, người được anh che chở phía sau chính là vợ cũ.
Tôi nén cơn đ/au dữ dội: "Không, em không làm, em..."
Tưởng Kình Thư nhìn con, rồi lại nhìn Lý Mộng Mộng, gi/ận quá bật cười: "Trên mặt và tay bé con là gì!? Trên mặt Mộng Mộng là gì!? Ý cô là mẹ ruột của bé con lại đá/nh nó ra nông nỗi này sao!? Mộng Mộng rảnh rỗi sinh nông nổi tự t/át vào mặt mình sao!?"
Lý Mộng Mộng khóc lóc: "Kình Thư, bé con chỉ muốn gần gũi em thôi, sao anh lại làm vậy. Anh không vừa ý ra tay với em thì cũng được, sao còn đối xử với con như thế? Dù sao nó cũng do anh nuôi lớn, sao anh có thể đối xử với con em như vậy..."
Đúng lúc đó, một con d/ao gọt trái cây rơi xuống từ ghế sofa, Lý Mộng Mộng càng thêm h/oảng s/ợ: "Kình Thư, cô... cô ấy còn cầm d/ao nữa, cô ấy thực sự muốn gi*t mẹ con em!!"
Tiếng nói của họ quá lớn, như muốn nhấn chìm tôi vậy.
Vẻ mặt lạnh lùng đ/áng s/ợ ấy của anh, tôi chưa từng thấy bao giờ.
Rõ ràng tôi chẳng làm gì cả, nước mắt tôi chực trào: "Chúng ta ở bên nhau lâu như vậy,
anh tin cô ta, tin một người từng bỏ rơi anh, lại không tin em sao? Bấy lâu nay anh vẫn không biết con người em là thế nào ư?"
"Để lát nữa tôi bảo thư ký đưa cô đến b/ệnh viện t/âm th/ần, không thì đến đồn cảnh sát."
Anh thực sự định đưa tôi đến hai nơi đó, chỉ vì một chuyện chưa được kiểm chứng.
Anh bế Lý Mộng Mộng đang khóc lên xe lăn, một tay bế con chuẩn bị đến b/ệnh viện kiểm tra.
Bỗng nhiên bụng dưới tôi đ/au quặn lại, cơn đ/au khiến tôi chỉ muốn tự đ/âm mình một nhát cho xong.
Tôi chẳng còn màng đến gì nữa, van nài người sắp rời đi: "Kình Thư, em đ/au bụng lắm, em đ/au quá, anh đưa em đến b/ệnh viện được không?"
Cơn gi/ận của anh vẫn chưa tan: "Cô cứ diễn tiếp đi! Tránh ra!"
Họ rời đi.
Tôi đ/au đến toàn thân r/un r/ẩy, màu đỏ tươi từ dưới váy tôi chậm rãi loang ra. Với lượng m/áu chảy như vậy cùng kỳ kinh nguyệt đã trễ gần đây, tôi tuyệt vọng rồi.
Tưởng Kình Thư, lần này, mọi thứ về anh em đều để lại cho anh, cả đứa con này của anh, em cũng để lại cho anh vậy.
Tưởng Kình Thư lái xe rất nhanh, đưa người đến b/ệnh viện.
Chỉ là đứa trẻ giờ rất thiếu cảm giác an toàn,
căn bản không rời xa anh được, bé con chỉ biết khóc, chỉ biết gọi ba mami, cuộn tròn trong lòng anh.
"Chuyện gì thế? Có cần báo cảnh sát không?" Bác sĩ nhìn một cái rồi hỏi.
Tưởng Kình Thư ôm con, cắn ch/ặt hàm rồi lắc đầu: "Tôi sẽ xử lý, phiền bác sĩ kiểm tra xem chỗ khác của cháu có bị thương nặng không?"
Bé con không chịu rời khỏi lòng anh, bỗng khóc lớn hơn: "Mami! Mami!"
"Ngoan nào, đừng sợ, Mami đang ở bên kia kiểm tra, xong rồi chúng ta sẽ gặp nhau ngay."
Nhưng thằng bé vẫn không ngừng gọi tìm Mami. Tưởng Kình Thư vốn rất yêu con, anh tự trách mình khôn cùng: "Là ba không bảo vệ được con, không bảo vệ được con và Mami, xin lỗi, xin lỗi con."
Lòng oán h/ận của anh dành cho tôi lại càng thêm sâu đậm.
Cuối cùng anh chỉ có thể giữ ch/ặt con để bác sĩ khám.
Đứa trẻ dần bình tĩnh lại dưới sự dỗ dành của anh.
Chỉ là vẫn còn nức nở không ngừng.
Cho đến khi đứa trẻ thiếp đi.
Anh lại vội vàng đi thăm Lý Mộng, mặt cô ta đã sưng vù, đang chườm đ/á, màng nhĩ cũng suýt rá/ch.
Vẻ mặt cô ta thoáng chút buồn bã, nói: "Anh cũng đừng trách cô ấy, cô ấy là một người phụ nữ bình thường, sao có thể chấp nhận cho em tồn tại trong nhà anh như thế này chứ?
"
"Xin lỗi, Mộng Mộng, là anh đã không suy nghĩ kỹ."
"Cô ấy thực sự có thể chăm sóc bé con tốt sao? Em thậm chí không dám nghĩ bé con đã phải chịu bao nhiêu ng/ược đ/ãi dưới tay cô ấy. Kình Thư, nó là con của chúng ta, không ai có thể chăm sóc con tốt hơn chính cha mẹ ruột của nó."
Tưởng Kình Thư nhìn vợ cũ, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Anh không về nhà, mà chọn đến căn hộ khác của mình, mang theo Lý Mộng Mộng và bé con.
Sáng hôm sau, anh chuẩn bị về nhà lấy th/uốc cho con.
Nào ngờ vừa mở cửa, đ/ập vào mắt anh là một vệt m/áu khô ngoằn ngoèo trên sàn.
Có thể thấy người ở đây đã bò rất lâu trên sàn để cầu c/ứu.
Trái tim Tưởng Kình Thư bỗng chùng xuống, anh nhớ lại lời van xin của tôi trước khi anh rời đi.
Anh hơi hoảng lo/ạn, bắt đầu đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm tôi trong nhà, nhưng mãi không thấy bóng dáng.
Thế là anh lại bắt đầu gọi điện cho tôi.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã tạm thời tắt nguồn."
Tưởng Kình Thư bỗng thấy chóng mặt, anh vịn vào chiếc ghế bên cạnh để giữ thăng bằng.
Mùi m/áu vẫn còn thoang thoảng trong phòng.
Anh chợt nhớ đến camera trong nhà, vội vàng bật lên xem.