Tiết mục đầu tiên là dàn hợp xướng, hát một bài tiếng Anh. Tiết mục thứ hai là màn trình diễn của câu lạc bộ nhảy đường phố. Tiết mục thứ ba là vở kịch ngắn của câu lạc bộ kịch – hướng hài hước, tiếng cười vang dội khắp hội trường.

Tiết mục thứ tư --

"Tiếp theo, xin mời bạn Ôn Tri Vi lớp 11/3 mang đến bản đ/ộc tấu piano "Sonata Ánh Trăng" chương ba."

Ánh đèn sân khấu hội tụ.

Ôn Tri Vi mặc một chiếc váy dài màu đen bước lên sân khấu – không còn những logo hàng hiệu lòe loẹt thường ngày, chỉ là chất liệu nhung đen đơn giản, mái tóc dài búi ra sau, để lộ gương mặt thanh tú.

Cô ngồi trước đàn piano, hít sâu một hơi, mười ngón tay đặt xuống phím đàn.

Chương ba. Presto agitato (Rất nhanh và dữ dội).

Những nốt nhạc đổ xuống như mưa rào – dày đặc, mãnh liệt, cuồn cuộn.

Ngón tay cô di chuyển thần tốc trên phím đàn, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, biểu cảm tập trung đến mức gần như hung dữ.

Tôi nhìn người trên sân khấu kia.

Khác xa với cô gái ngồi bên mép giường tôi một tháng trước, đôi mắt đỏ hoe nói "Toán học tớ học mãi không vào".

Hóa ra cô ấy cũng có thứ mình giỏi.

Hóa ra cô ấy cũng có những khoảnh khắc nghiêm túc đến mức khiến tất cả mọi người phải im lặng.

Khúc nhạc kết thúc.

Toàn hội trường im lặng suốt hai giây – rồi tiếng vỗ tay bùng n/ổ.

Khi Ôn Tri Vi đứng dậy cúi chào, ánh mắt cô quét một vòng quanh khán đài.

Nhìn thấy tôi, cô nhoẻn miệng cười.

Không phải nụ cười đầy gai góc, khoe khoang như trước đây.

Mà là một nụ cười thuần khiết, giống như đang muốn được khen thưởng – "Thấy chưa? Tớ cũng có chỗ lợi hại đấy nhé".

Tôi gật đầu với cô ấy.

Cô cười càng tươi hơn, nhảy chân sáo bước xuống sân khấu.

Chương trình tiếp tục.

Sau tiết mục thứ bảy là giờ nghỉ giải lao.

Đèn bật sáng. Có người đi m/ua nước, có người đi vệ sinh, có người tụ tập chụp ảnh.

Tôi đứng dậy định đi lấy cốc nước.

Vừa đi đến hành lang, có người đi theo sau.

Tiếng bước chân không nhanh không chậm, nhịp điệu ổn định.

Không cần quay đầu tôi cũng biết là ai.

"Khát à?" Tần Dữ đi đến bên cạnh tôi, đưa cho tôi một chai nước.

Nước khoáng chưa mở nắp, trên thân chai còn có vết lõm nhỏ do rơi ra từ máy b/án hàng tự động.

"Cậu m/ua lúc nào thế?" Tôi nhận lấy.

"Lúc cậu đứng dậy."

Tôi vặn nắp uống một ngụm.

Người qua lại trên hành lang đông đúc, tiếng nói chuyện và cười đùa ồn ào nhấn chìm sự im lặng của hai chúng tôi.

"Ôn Tri Vi đàn không tệ." Cậu ấy đột nhiên nói.

"Ừ. Cậu ấy tập rất lâu."

"Cậu dạy cậu ấy Toán à?"

"Ừ."

Lại im lặng.

Tôi dựa vào tường hành lang, tay nắm ch/ặt chai nước.

Cậu ấy đứng cách tôi một bước chân, lưng dựa vào bức tường đối diện.

Đèn hành lang màu vàng ấm áp, ánh sáng đổ xuống từ phía trên, c/ắt ngang khuôn mặt cậu ấy thành đường phân chia sáng tối rõ rệt.

Cậu ấy cúi đầu, nhìn mũi giày của mình.

"Đào Tri Hành."

"Hửm?"

"Tin nhắn tớ thu hồi lúc trước."

Ngón tay tôi trên chai nước siết ch/ặt hơn một chút.

"Cậu muốn hỏi gì, tớ biết." Tôi lên tiếng trước.

Cậu ấy ngẩng đầu. Đôi đồng tử màu nhạt dưới ánh đèn ấm áp hiện lên màu hổ phách.

"Vậy đáp án của cậu là gì?"

Có người chạy ngang qua hành lang, kéo theo một cơn gió.

Đâu đó phía xa có người hét lớn "Mau quay lại đi, nửa sau bắt đầu rồi".

Tiếng ồn ào như thủy triều dâng lên rồi lại rút xuống.

Tôi nhìn vào mắt cậu ấy.

"Tần Dữ."

"Ừ."

"Việc quan trọng nhất của tớ bây giờ là học tập. Thi đại học, CMO, Thanh Hoa – những việc này đang xếp hàng chờ tớ. Tớ không có dư năng lượng để chia cho tình cảm."

Ánh mắt cậu ấy không hề rời đi, cũng không ảm đạm.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Đợi tôi nói hết.

"Nhưng."

Tay tôi đang nắm chai nước buông lỏng ra.

"Đợi đến ngày thi đại học kết thúc – nếu cậu vẫn còn ở đó."

Tôi chạm vào ánh mắt cậu ấy.

"Tớ sẽ cho cậu câu trả lời."

Không khí đông cứng suốt hai giây.

Rồi cậu ấy cười.

Không phải kiểu cười nhếch mép – mà là cười thực sự.

Đuôi mắt cong lên, ánh sáng trong đồng tử dịu dàng hơn hẳn một tông màu.

"Được."

Chỉ một chữ.

Nhẹ như một chiếc lông vũ rơi vào lòng bàn tay.

Nhưng sức nặng của chiếc lông vũ đó, trái tim tôi đã đón nhận rồi.

"Quay lại xem nửa sau đi." Tôi quay người đi về phía hội trường.

Cậu ấy đi bên cạnh tôi, không xa không gần.

Khoảng cách giữa hai bờ vai – khoảng tám centimet.

Gần hơn lần trước hai centimet.

Nửa sau chương trình.

Khi ngồi lại vào chỗ, Lộc Minh nhìn trái nhìn phải, biểu cảm kỳ quặc.

"Hai cậu..." Cậu ta ghé lại gần hạ thấp giọng, "Vừa nãy đi đâu thế?"

"Đi lấy nước."

"Lấy nước mà phải đi cùng nhau ư??"

"Cậu ấy cũng vừa hay khát."

Biểu cảm của Lộc Minh viết đầy chữ "tớ không tin". Nhưng cậu ta nhìn sắc mặt tôi, thức thời ngậm miệng lại.

Buổi tiệc kết thúc.

Mười giờ.

Cổng trường, xe của Ôn Dịch Xuyên đang đợi.

Ôn Tri Vi hôm nay vô cùng phấn khích, sau khi lên xe cứ líu lo không ngừng – "Tớ đàn thế nào?", "Cậu có thấy đoạn lướt phím ở chương ba không?", "Dưới kia có bao nhiêu người quay phim cho tớ đấy!"

"Đàn rất hay." Tôi nói.

Cô ta khựng lại một chút, rồi cười đến cong cả mắt.

"Đây là lần đầu tiên cậu khen tớ đấy."

"Chỉ là thuật lại sự thật thôi."

"Hứ, dù sao thì cậu cũng đã khen rồi." Cô ta dựa vào ghế, giơ điện thoại lên xem lại video, "Về nhà tớ phải đăng vòng bạn bè mới được."

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 Thịt Tiên Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0