“Phụ bản của chúng tôi độ khó không cao đâu, chỉ cần cô dụng tâm một chút là có thể sống sót đến cuối cùng~”
Họ giống như những nàng tiên cá mê hoặc lòng người, cố gắng hết sức để chứng minh với tôi rằng, thực ra tôi không cần phải ch*t.
Nhưng mà—
“Tôi chẳng muốn quay về thế giới cũ đâu.”
Tôi ôm lồng ngựk phập phồng, nhìn về phía quản gia, giọng hơi nghẹn ngào:
“Hai mươi tám năm rồi, ông có biết tôi đã t/ự s*t bao nhiêu lần không? Nhưng dù tôi có chọn tư thế nào để t/ự s*t, cũng đều được người ta c/ứu kịp thời.”
“Muốn ch*t mà không ch*t được, ông có hiểu cảm giác của tôi không?”
Quản gia tiếc nuối lắc đầu.
Các cô hầu gái nhìn tôi đầy khó hiểu.
“Thật kỳ lạ,” họ vây quanh tôi, “Con người chẳng phải luôn có khao khát sống mãnh liệt sao?”
“Những người chơi từng đến phụ bản này, vì muốn sống sót mà không từ th/ủ đo/ạn nào. Sao riêng cô lại khác biệt đến thế.”
Tôi thở dài.
Hóa ra người sống không hiểu được tôi.
Những thứ quái dị trong trò chơi kinh dị này cũng vậy.
Tôi ngửa đầu ra sau: “Thôi bỏ đi. Vốn dĩ cũng chẳng trông mong có ai hiểu được tâm trạng của mình.”
“Chẳng phải nói nếu hoàn thành nhiệm vụ thất bại thì người chơi sẽ ch*t sao?”
Đôi mắt tôi lấp lánh, đầy mong đợi nhìn quản gia:
“Vậy nếu tôi từ chối hoàn thành nhiệm vụ, có phải bây giờ ông có thể gi*t tôi luôn không?”
Sắc mặt ông ta tối sầm, khó đoán.
Nhìn tôi thật sâu rồi mới nở một nụ cười đầy ẩn ý:
“Rất tiếc, trang viên không chấp nhận t/ự s*t.”
【06】
Tôi mơ mơ màng màng được các cô hầu gái vây quanh, đưa về phòng khách ở tầng hai.
Căn phòng sang trọng, chiếc giường rộng lớn và tấm chăn mềm mại.
Tắm rửa xong, thay bộ đồ ngủ bằng lụa, nằm trên giường, tôi không khỏi cảm thấy choáng váng.
Lúc rời đi, các cô hầu không quên dặn dò: “Đêm nay sẽ có sự kiện đặc biệt xảy ra, cô hãy chuẩn bị tâm lý nhé.”
Tôi nhún vai chẳng hề bận tâm.
Trong trò chơi kinh dị thì có sự kiện đặc biệt gì chứ?
Chẳng phải là NPC ngẫu nhiên chọn ra một người chơi may mắn để ch/ém một nhát thôi sao.
Nằm trong tấm chăn mềm mại ấm áp, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, chớp chớp mắt.
Thật hy vọng người chơi may mắn đó sẽ là tôi.
Lần đầu tiên mặc đồ ngủ lụa, đắp tấm chăn mềm mại đến thế, thứ cảm giác được gọi là “sự thoải mái” này khiến tôi hơi không quen.
Lăn qua lăn lại trên giường, một lúc lâu vẫn không ngủ được.
Nhớ lại những chuyện xưa cũ, không khỏi cảm thán ngậm ngùi.
Nói mới thấy số phận thật kỳ diệu.
Hai mươi tám năm đầu đời, tôi đã liều mạng để được sống cho đàng hoàng.
Vậy mà tất cả mọi người đều mong tôi đi ch*t.
Lúc mới sinh ra, vì là con gái, ông bà nội đã đặt tôi vào giỏ, lén lút vứt vào thùng rác.
Một bác lao công tốt bụng nhặt được tôi, giao tôi cho cảnh sát.
Cô cảnh sát lần theo cái tên và tên nhà máy thêu trên khăn quấn của tôi, đã trao trả tôi về cho mẹ.
Kể từ đó, cuộc đời tôi chìm trong tăm tối, tràn ngập những trận đò/n roj không dứt.
Cha mẹ một lòng muốn sinh con trai, vậy mà tám lần mang th/ai liên tiếp đều là con gái.
Mỗi khi trong nhà có thêm một đứa con gái, họ lại đá/nh tôi đến mình đầy thương tích:
“Con tiện nhân đáng ch*t, đến một đứa con trai cũng không đẻ nổi, thà ch*t quách đi cho rồi.”
【07】
Lúc đó tôi không muốn ch*t.
Tôi đã liều mạng để được sống.
Tôi biết bố mẹ gh/ét bỏ tôi là gánh nặng, nên đã cố gắng hết sức để bản thân trở nên hữu dụng hơn.
Cơm trong nhà là do tôi nấu.
Quần áo của các em là do tôi giặt.
Khi bố mẹ đi làm ki/ếm tiền, những đứa em đang tuổi ăn tuổi lớn và ông bà nội nằm trên giường b/ệnh cũng do một tay tôi chăm sóc.
Thế nhưng, dù tôi có nỗ lực đến đâu, cũng không đổi được sắc mặt tươi cười của bố mẹ.
Sau đó em trai chào đời, cuối cùng bố mẹ cũng nở nụ cười.
Đi đến đâu cũng treo nụ cười đắc ý, gặp ai cũng khoe khoang nhà họ Tống có tin vui, làm rạng danh tổ tiên.
Tôi vốn tưởng rằng mình đã khổ tận cam lai, không phải chịu đò/n nữa.
Nào ngờ từ đó lại bắt đầu cuộc sống còn thê thảm hơn.
Không lâu sau khi em trai ra đời, sức khỏe của mẹ hoàn toàn suy sụp.
Nhà máy bồi thường một khoản tiền rồi sa thải bà.
Gánh nặng nuôi sống hơn chục miệng ăn trong nhà đổ dồn lên vai một mình bố.
Áp lực cuộc sống quá lớn, bố sa đà vào thói nghiện rư/ợu.
Mà ông lại còn là tài xế xe tải.
Không lâu sau đó, vào một đêm nọ, khi đang say xỉn, ông đã gặp t/ai n/ạn.
Không những bị liệt nửa người, mất khả năng lao động.
Mà còn vì là bên có lỗi nên phải bồi thường một khoản tiền khổng lồ.
Đến lúc này, tiền trợ cấp và sự quyên góp của những người tốt bụng cũng chẳng đủ nuôi sống đại gia đình này.
Bố mẹ nhìn tôi lúc mười tám tuổi:
“Đừng học nữa. Đi ki/ếm tiền đi.”
Thế là, vừa thi xong đại học, nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Phúc Đán, tôi bị ép bỏ học.
Tôi ở lại thị trấn hẻo lánh, ban ngày đi làm trong xưởng, tối đến lại đi b/án cười ở các tụ điểm giải trí.
Ki/ếm được đồng lương ít ỏi, chật vật nuôi sống cả gia đình.
【08】
Công việc trong xưởng rất vất vả.
Công việc ở tụ điểm giải trí còn vất vả hơn gấp bội.
Tôi chỉ đành gượng cười trước mặt người đời, bóp nát lòng tự trọng, nuốt ngược nước mắt và m/áu vào trong bụng.
Thời niên thiếu, tôi thường mơ thấy mình mọc ra đôi cánh, bay đến Bắc Kinh, bay đến Thượng Hải.
Còn sau này, tôi đã mất đi khả năng mơ mộng.
Rất nhiều người hỏi tôi,
sao không thử đến những thành phố lớn.
Cho dù là làm việc ở các tụ điểm giải trí tại thành phố lớn, cũng ki/ếm được nhiều hơn ở thị trấn nhỏ này.