“Cô đi/ên rồi sao?” Anh ta gầm lên với tôi, giọng nói r/un r/ẩy, “Rơi xuống đó sẽ nát bét thành bùn th!t đấy!”

Tôi chưa kịp đáp lời.

Xung quanh đột nhiên ùa tới vô số quái vật.

Gã làm vườn cao hai mét vứt cuốc xuống, trải một lớp đệm xanh dày cộp trên mặt đất.

Alice ôm con gấu nhỏ, khóc lóc nức nở, ôm ch/ặt lấy chân tôi: “Chị ơi đừng ch*t! Chị đừng bỏ rơi Alice!”

Chị thủy q/uỷ trong giếng cổ cũng lơ lửng giữa không trung, dùng những ngón tay trắng bệch lau nước mắt không ngừng, miệng lẩm bẩm: “Đứa trẻ khổ thân ơi, sao lại nghĩ quẩn thế này...”

Thậm chí cả gã đồ tể đêm qua cũng tới, tay bưng đĩa táo hình thỏ vừa tỉa xong, đứng ngơ ngác ở vòng ngoài.

Cuối cùng, đám đông tách ra.

Quản gia với đôi mắt đỏ hoe bước đến trước mặt tôi.

Ông ta không còn vẻ mặt giả tạo tao nhã thường ngày nữa, bộ vest xộc xệch, cà vạt cũng lệch lạc.

Ông nhìn tôi, giọng nói mang theo sự khẩn cầu: “Tại sao?”

“Chúng tôi nấu cho cô những món ăn ngon nhất, cho cô mặc những bộ váy đẹp nhất, không ai đá/nh cô, cũng chẳng ai m/ắng cô.”

“Rõ ràng là chúng tôi... đều đang cố gắng đối tốt với cô mà.”

“Tại sao cô vẫn muốn ch*t?”

【20】

Nhìn đôi mắt đỏ hoe của quản gia, nhìn khuôn hàm căng cứng của Đại Boss, nhìn đám quái vật kỳ dị xung quanh đang đầy vẻ lo lắng.

Tôi bỗng thấy buồn cười, cười rồi nước mắt lại trào ra.

“Vì tôi mệt quá rồi.” Tôi khẽ nói.

“Các người có biết không? Vài tháng trước, bố mẹ tôi đã m/ua cho tôi một gói bảo hiểm t/ai n/ạn khổng lồ.”

“Người thụ hưởng, chính là đứa em trai quý tử của tôi.”

“Họ cười híp mắt bưng cho tôi bát canh gà pha th/uốc ngủ, tưởng tôi không biết. Thực ra tôi đã nhìn thấy cặn th/uốc dưới đáy từ lâu rồi.”

“Nhưng tôi vẫn uống. Tôi đi về phía bờ sông.”

“Cuộc đời này của tôi, sinh ra là để Iót đường cho người khác. M/áu của tôi bị hút cạn, th!t của tôi bị x/ẻ sạch, giờ đây, ngay cả cái mạng này cũng có thể đổi lấy một khoản tiền trả góp nhà ở thành phố lớn.”

“Tôi thực sự mệt quá rồi. Tôi không muốn bị bất cứ ai cần đến nữa, cũng không muốn đi lấy lòng bất cứ ai nữa.”

Tôi nhìn quản gia, chân thành nói: “Các người đối xử với tôi rất tốt, mấy ngày nay là những ngày tôi sống giống con người nhất, hạnh phúc nhất trong suốt hai mươi tám năm qua. Không phải chịu đò/n, không phải chịu m/ắng, được ăn no mặc ấm.”

“Nhưng, chỉ cần tôi còn sống, chỉ cần tôi trở về thế giới đó, cơn á/c mộng của tôi sẽ không bao giờ tỉnh lại.”

“Vì vậy, xin các người, hãy để tôi ch*t đi.”

Cánh tay đang ôm tôi của Đại Boss siết ch/ặt lại, trong đôi mắt đỏ ngầu vốn luôn lạnh lùng bạo ngược ấy, đang cuộn trào ngọn lửa gi/ận dữ ngút trời.

Chiếc lưỡi hái tử thần trong tay anh ta cắm phập xuống đất, mặt đ/á cứng ngắc lập tức nứt toác ra như mạng nhện.

“Thật là kh/inh người quá đáng...” Đại Boss nghiến răng, giọng nói như truyền ra từ tận cùng địa ngục, “Đám kiến hôi hám này, dám chà đạp cô đến mức độ này!”

Chị thủy q/uỷ đã tức đến mức tóc dựng cả lên, giương nanh múa vuốt giữa không trung: “Địa chỉ đâu? Em gái, đưa địa chỉ nhà em cho chị! Tối nay dù có phải bò qua ống cống, chị cũng phải dìm ch*t cả nhà chúng nó trong bồn cầu!”

Tôi ngơ ngác nhìn đám quái vật đang phẫn nộ tập thể này.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi bị b/ắt n/ạt, chưa từng có ai đứng ra đòi lại công bằng cho tôi.

Họ hàng chỉ biết nói: “Thiên hạ không có cha mẹ nào sai cả, con nên thông cảm cho họ.”

Người ngoài cuộc chỉ nói: “Con bé này số khổ thật.”

Vậy mà giờ đây, một đám quái vật ăn th!t người không nhả xươ/ng trong trò chơi kinh dị, lại vì những gì tôi trải qua mà tức gi/ận muốn hủy diệt cả thế giới.

Quản gia hít sâu một hơi, bình ổn lại cảm xúc.

Ông bước tới, nhẹ nhàng xoa đầu tôi, như đang dỗ dành một con mèo hoang bị thương.

“Nếu như, cô không muốn quay về thì sao?”

【21】

Tôi sững sờ: “Nhưng, quy tắc trò chơi không phải nói là...”

“Quy tắc là ch*t, còn tôi là sống.” Quản gia ngắt lời tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.

Đại Boss cũng cúi đầu nhìn tôi, giọng nói dịu dàng hiếm thấy: “Ở lại đi.”

“Ở lại trang viên này. Không cần làm nhiệm vụ, không cần lấy lòng bất cứ ai.”

“Muốn ăn cơm, có đầu bếp giỏi nhất. Muốn ngủ, có chiếc giường êm nhất. Muốn gi*t người...” Anh dừng lại, liếc nhìn những người chơi sống sót đang r/un r/ẩy trong góc, “Chúng tôi sẽ bắt vài kẻ loài người về cho cô chơi.”

Đám người chơi trong góc lập tức quỳ sụp xuống: “Không không không! Đại lão tha mạng! Chúng tôi cút ngay đây!”

Tôi nhìn Đại Boss, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót và ấm áp không thể tả.

“Nhưng tôi là người, các người là q/uỷ dị.”

“Thì đã sao chứ?” Chị thủy q/uỷ ghé sát lại, “Người ch*t đi, chẳng phải sẽ biến thành q/uỷ dị sao? Cô chẳng phải muốn ch*t à?”

Đúng rồi!

Mắt tôi sáng rực lên.

Hóa ra ch*t còn có cách ch*t như thế này!

“Chỉ cần vượt ải thất bại, sẽ vĩnh viễn ở lại trò chơi, đúng không?” Tôi nhìn chằm chằm quản gia.

Quản gia mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy. Cô sẽ vĩnh viễn thuộc về Trang Viên Thất Lạc.”

“Vậy tôi ở lại!” Tôi không chút do dự hét lớn.

Ngày thứ bảy, cuối cùng cũng đã đến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm