Trên mặt đất dựng lên những lá cờ lớn đề chữ "Nhân Yêu Hòa Bình", "Chào mừng Yêu Hoàng", phấp phới tung bay giữa không trung.

Đám đông bên dưới chỉ trỏ bàn tán về ta, có kẻ ch/ửi bới, không khí vô cùng náo nhiệt, dường như họ đã quên mất Hòa Bình Thành mới chỉ xảy ra một cuộc bạo lo/ạn cách đây vài hôm.

Chỉ có ta, ngồi trên đài cao, lạc lõng giữa thế giới này.

Chẳng bao lâu sau, theo một tiếng hô vang:

"Thánh Nữ đại nhân giá đáo!"

Tuyết Liên khoác trên mình bộ lễ phục hoa lệ, trong tiếng reo hò và sùng bái của mọi người, nàng bước xuống từ không trung.

Nàng thoáng sững sờ khi nhìn thấy bóng người trên đài cao.

Không ngờ tên Ngô Hào này lại tích cực đến vậy?

Thế cũng tốt, lát nữa Yêu Hoàng giáng lâm, nàng có thể bàn bạc với chúng để lập tức bắt giữ Ngô Hào, triệt tiêu hoàn toàn nhân tố bất ổn này!

Thanh Loan ngẩng đầu nhìn lên đài cao, không khỏi ngẩn ngơ.

Những ngày qua, bóng hình Ngô Hào cứ lởn vởn trong tâm trí nàng — tất nhiên không phải là vì tư tình.

Nàng chỉ cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ không thể gọi tên.

Nhưng rất nhanh, Thanh Loan gạt bỏ những ý nghĩ tạp nham.

Dù thế nào đi nữa, hôm nay chính là giấc mơ cả đời của nàng.

Phải tổ chức Đại điển Hòa bình Nhân Yêu đã chuẩn bị từ lâu này thật hoành tráng!

"X/ác nhận lại lần nữa, tất cả lưu ảnh thạch phải đồng bộ khởi động."

"Khi Yêu Hoàng giáng lâm, phải truyền hình ảnh đi khắp thiên hạ ngay lập tức."

"Còn góc quay trên đài cao, tập trung trọng tâm vào Ngô Hào."

"Thánh Nữ đại nhân đã dặn, hôm nay phải để thiên hạ tận mắt nhìn thấy thời đại cũ cúi đầu."

Những mệnh lệnh truyền xuống từ bên dưới.

Ta ngồi trên đài cao, chống cằm nhìn bọn họ bận rộn.

Giống như nhìn một đám trẻ con đang chăm chú xây một lâu đài cát định sẵn sẽ bị gió thổi bay.

Chẳng mấy chốc, quảng trường trung tâm đã vây kín người.

Lưu ảnh thạch phát sóng trực tiếp chĩa vào ta từ mọi góc độ không sót một chỗ, để cả thế giới nhìn thấy bộ dạng của ta.

Thuyết Liên từ từ bay lên không trung, nhẹ nhàng lơ lửng bên cạnh ta.

Hôm nay nàng thay một bộ lễ phục màu trắng cực kỳ hoa lệ, vạt áo kéo lê trên mặt đất, mũ miện trắng như tuyết.

Vết thương trên mặt đã sớm được thuật pháp che đậy sạch sẽ.

Nếu không nhìn vào vẻ âm u không thể che giấu nơi đáy mắt, trông nàng quả thực có vài phần dáng vẻ của một Thánh Nữ từ bi c/ứu thế.

Nàng bay cao hơn cả đài cao, nhìn xuống ta:

"Ngô Hào, không ngờ ngươi đến sớm thế."

"Phải."

Ta lười ngẩng đầu, ngáp một cái:

"Già rồi, hơi khó ngủ."

Tuyết Liên lạnh lùng nhìn ta:

"Sau ngày hôm nay, thời đại cũ sẽ chính thức kết thúc. Nhân Yêu hòa bình sẽ được ghi vào sử sách. Ngươi hãy mở to mắt mà nhìn cho kỹ!"

Ta nhìn về phía bảy chiếc vương tọa khổng lồ ở phía xa, tán thưởng:

"Chà chà, chiếc vương tọa này xây cao thật đấy, còn cao hơn cả chỗ ta ngồi."

Đó là vị trí dành cho bảy vị Yêu Hoàng.

Mỗi chiếc vương tọa đều được điêu khắc vô cùng hoa mỹ.

Vừa cao, vừa lớn, vừa uy nghiêm, thuận tiện cho Yêu Hoàng nhìn xuống chúng sinh.

Cứ như thể kẻ ngồi lên đó không phải là đám yêu tộc từng ăn th!t người, mà là thánh hiền c/ứu khổ c/ứu nạn nào đó.

Tuyết Liên nghe vậy, ngẩng cao đầu định lên tiếng.

"Nhưng, mấy con s/úc si/nh đó có dám ngồi cao hơn ta không?"

Nụ cười trên mặt Tuyết Liên lập tức cứng đờ, sắc mặt âm trầm, nàng há miệng định nói gì đó.

Nhưng lời lẽ tàn đ/ộc đến cửa miệng lại bị nuốt ngược trở vào.

Bởi Tuyết Liên biết, người đàn ông trước mặt này thực sự dám ra tay.

Cái t/át vài hôm trước đến giờ vẫn khiến mặt nàng đ/au âm ỉ.

Vì vậy, nàng chỉ hít sâu một hơi, cưỡng ép đ/è nén cơn gi/ận, thầm cười lạnh trong lòng.

"Hừ, cứ nói đi, đợi Yêu Hoàng đích thân tới, sợ là ngươi không còn cơ hội nói nữa đâu."

Sau khi thỏa mãn ch/ửi thầm vài câu, Tuyết Liên giãn mặt ra, không tranh cãi nữa mà quay người nhìn xuống bên dưới.

Lúc này, quảng trường trung tâm đã chật kín người.

Vô số lưu ảnh thạch lơ lửng giữa không trung, vây kín đài cao.

Những lá cờ viết chữ "Nhân Yêu Hòa Bình", "Vạn Thế Cộng Vinh", "Chào Mừng Yêu Hoàng" bay phần phật trong gió.

Trông cũng ra dáng ra hình lắm.

Tuyết Liên nhìn thời gian rồi lên tiếng:

"Thưa quý vị."

Theo giọng nói của nàng, đám đông đột ngột im bặt.

Lưu ảnh thạch lơ lửng trên không trung cũng đồng loạt khởi động.

Ngay lập tức, vô số bình luận cuộn trào:

"Thánh Nữ đại nhân!!"

"Nhân Yêu hòa bình!"

"Nâng ly vì hòa bình Nhân Yêu!"

"Đm hòa bình Nhân Yêu"

Dòng bình luận dùng linh khí này vừa mới xuất hiện đã bị xóa sạch.

Rất nhanh, giọng nói lạnh lùng trang nghiêm của Tuyết Liên truyền khắp Hòa Bình Thành qua trận pháp, và truyền đến trước tất cả lưu ảnh thạch trên thiên hạ:

"Hôm nay là ngày nhân tộc và yêu tộc cùng khắc ghi."

"Sau ngày hôm nay, h/ận th/ù còn sót lại của thời đại cũ sẽ bị quét sạch vào lịch sử."

"Nhân tộc và yêu tộc, dưới sự chứng kiến của bảy vị Yêu Hoàng và Thánh Nữ nhân tộc, sẽ ký kết minh ước hòa bình mới."

"Từ nay về sau, hai tộc không còn ngăn cách, không còn th/ù oán, vĩnh viễn cộng tồn!"

Lời vừa dứt, quảng trường lập tức vang lên tiếng reo hò như sấm dậy.

"Thánh Nữ đại nhân vạn tuế!"

"Nhân Yêu hòa bình!"

"Vĩnh viễn cộng tồn!"

"Chào đón Yêu Hoàng!"

Từng tiếng hô vang vọng tận trời xanh.

Bình luận trên lưu ảnh thạch càng nhiều như thác đổ.

"Cuối cùng cũng đợi được ngày này!"

"Nhân Yêu hòa bình vạn tuế!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
11 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm