【Chỉ cần để ý những thứ lấp lánh trong tay đám hai chân, và cả mấy tờ tiền đỏ nữa!】

Dưới kia vang lên tiếng mèo kêu đồng thanh: 【Tuân lệnh, đại ca!】

Tôi thừa thắng xông lên, treo một đường link trên Xianyu (nhàn cá):

“Chuyên tìm thú cưng, tìm đồ thất lạc, tỷ lệ thành công 99%, không thành công không lấy tiền.”

Chưa đầy nửa tiếng, đơn hàng đầu tiên đã đến.

Là một phú bà bị lạc mất một con chó Teddy, treo thưởng 50 nghìn tệ.

“Bảo bối nhà tôi hôm qua còn chơi trong sân, chớp mắt cái đã không thấy đâu, camera cũng không quay được.”

Phú bà khóc lóc thảm thiết trong điện thoại.

Tôi cầm ảnh con chó Teddy,

tìm đến “trùm tình báo” trong khu chung cư – một con mèo tam thể bị khuyết một mẩu tai.

Con mèo tam thể vừa li/ếm nắp hộp thức ăn, vừa thản nhiên kêu meo meo.

【Con chó xoăn lông đó hả? Ta thấy không phải bị lạc đâu.】

【Chiều qua, tên đàn ông xịt loại nước hoa rẻ tiền trên người ấy đã bế nó đi rồi.】

【Tên đó vừa đi vừa gọi điện thoại, nói cái gì mà “đem chó đi b/án lấy tiền đá/nh bạc”.】

Tim tôi đ/ập thịch một cái.

Đây đâu phải là lạc chó, đây là “giặc nhà khó phòng”.

Tôi dẫn phú bà, men theo con đường mà mèo tam thể cung cấp, phóng thẳng đến một sò/ng b/ạc ngầm ở ngoại ô.

Chưa kịp vào cửa, đã nghe thấy tiếng chó sủa quen thuộc.

Bạn trai “phi công trẻ” của phú bà đang một tay bế chó Teddy, một tay cầm phỉnh, cười vô cùng đê tiện.

“Giống chó này thuần chủng, b/án được giá lắm đây…”

Lời còn chưa dứt, chiếc giày cao gót của phú bà đã đạp thẳng vào mặt hắn.

Khung cảnh hỗn lo/ạn cực độ, chẳng kém gì phim hành động.

Phú bà ôm con chó vừa tìm lại được, hào phóng đưa cho tôi 50 nghìn tiền mặt, kèm theo một chiếc túi hiệu.

“Em gái, cô thần thật đấy! Sau này có việc gì chị lại tìm cô!”

Sau đơn hàng này, danh hiệu “Tô b/án tiên” đã lan truyền khắp các khu chung cư lân cận.

Việc làm ăn của tôi ngày càng tốt, mạng lưới tình báo cũng ngày càng dày đặc.

Mỗi tối, bậu cửa sổ nhà tôi giống như một sàn giao dịch tin tức.

【Gã đàn ông phòng 302 giấu quỹ đen trong bể nước bồn cầu, bọc túi ni lông ba lớp đấy.】

【Con ả yêu nghiệt ở tòa nhà số 5, miếng tóc giả bị gió thổi bay lên cây rồi, đang ngồi đó khóc kìa.】

【Đứa trẻ nhà hàng xóm thi không tốt, bài kiểm tra bị ch/ôn dưới bồn hoa rồi.”

Tôi sàng lọc những thông tin này, cuộc sống trôi qua vô cùng khởi sắc.

Cho đến tối hôm ấy.

Một con mèo mướp bị què chân, chật vật leo lên bậu cửa sổ nhà tôi.

Trong miệng nó ngậm một tấm thẻ đen sì.

【Đại ca… cái thứ này trông có vẻ đáng tiền lắm…】

Nó nhả tấm thẻ lên đầu giường tôi.

Tôi cầm lên xem.

Đó là một tấm thẻ kim loại màu đen tuyền, trên đó không có số thẻ, chỉ có một đường vân lưu tuyến màu vàng kim.

Tuy tôi chưa từng trải đời, nhưng cũng biết thứ này tuyệt đối không phải thứ mà người bình thường có thể sở hữu.

Thẻ đen không hạn mức.

3.

Tôi còn chưa kịp vui mừng, Mèo Than đột nhiên dựng hết lông lên.

Nó nhìn chằm chằm vào tấm thẻ đen, toàn thân lông lá dựng đứng, phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

【Mau vứt đi!

Đây là đồ của tên bi/ến th/ái đó!】

Tôi bị nó làm cho gi/ật nảy mình, tấm thẻ đen trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

“Bi/ến th/ái? Bi/ến th/ái nào?”

Mèo Than cong lưng, đồng tử co rút dữ dội, rõ ràng là sợ hãi đến cực điểm.

【Chính là tên bi/ến th/ái chuyên đi bắt mèo về c/ắt trứng ấy!】

【Những anh em ở khu này mà mất trứng, đều là do hắn giở trò đ/ộc á/c!】

【Trên người hắn toàn mùi nước sát trùng!】

Tôi hít một hơi lạnh.

“Chuyên gia tháo bom” trong truyền thuyết của giới mèo ư?

Đó đúng là một kẻ tà/n nh/ẫn.

Tôi nhìn tấm thẻ đen trong tay, lập tức cảm thấy đây là một củ khoai nóng bỏng tay.

“Vậy tôi vứt nó trả lại nhé?”

Con mèo mướp què chân lúc nãy co rúm trong góc, run cầm cập.

【Không được đâu… không vứt lại được nữa rồi.】

【Tên bi/ến th/ái đó đang canh cây đợi thỏ ở chỗ làm rơi thẻ, ai qua đó là ch*t chắc.】

【Ta phải liều mạng mới cư/ớp được ra đấy…】

Tôi cứng đờ cả người.

Vứt cũng không được, giữ lại cũng không xong.

Tấm thẻ này đơn giản chính là một quả bom hẹn giờ.

Nhưng lòng tham của con người đôi khi thật kỳ lạ.

Cho dù biết nguy hiểm, tôi vẫn không kìm được muốn xem thử trong tấm thẻ không hạn mức huyền thoại này,

rốt cuộc có bao nhiêu con số không.

Cho dù chỉ là nhìn thoáng qua con số, đời này cũng đáng.

Tôi đeo khẩu trang, đội mũ, lợi dụng màn đêm mò đến cây ATM gần nhà nhất.

Lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Sau khi cắm thẻ vào.

Màn hình không hiện ra giao diện nhập mật khẩu, mà trực tiếp chuyển sang màu đỏ, hiện ra một dòng chữ lớn in đậm:

“Quyền hạn cực cao, đã thông báo cho quản lý khách hàng đ/ộc quyền, vui lòng chờ trong giây lát.”

Ngay sau đó, cây ATM phát ra tiếng còi báo động chói tai.

Tôi sợ đến h/ồn bay phách lạc, rút phắt thẻ ra rồi cắm đầu chạy thục mạng.

Đây đâu phải là thẻ ngân hàng, đây rõ ràng là lệnh truy nã!

Điều tôi không biết là, ngay khoảnh khắc tôi cắm thẻ.

Trong tòa nhà chọc trời ở phía bên kia thành phố, một chiếc điện thoại màu đen sáng lên.

Trên màn hình hiển thị một chấm đỏ định vị chính x/ác.

Người đàn ông với ngón tay thon dài nâng ly rư/ợu, nhìn chấm đỏ đang di chuyển kia, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

“Bắt được em rồi.”

Tôi chạy một mạch về nhà, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.

Mèo Than nhìn vẻ chật vật của tôi, gi/ận không tranh được.

【Đã bảo với ngươi đó là đồ của tên bi/ến th/ái mà!】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
0