Sướng!
Thật sự quá sướng!
9.
Phản diện đổ đài, nhất định phải ăn mừng.
Cố Trì bao trọn một nhà hàng trên tầng cao nhất.
Không có người ngoài, chỉ có tôi và anh, cùng với đám mèo đã lập công lớn.
Mèo Than đang nằm trên bàn, không chút hình tượng gặm một con tôm hùm Úc.
Sau vài ly rư/ợu vang đỏ,
bầu không khí trở nên có chút vi diệu.
Cố Trì cởi bỏ nút áo sơ mi đầu tiên, ánh mắt có chút mơ màng.
Anh nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, đột nhiên lên tiếng:
“Cô có biết tại sao tôi lại bị gọi là “kẻ bi/ến th/ái” không?”
Tôi lắc đầu, tuy đã nghe mèo kể qua, nhưng tôi muốn nghe chính anh nói.
“Từ nhỏ tôi đã có thể nghe thấy tiếng của chúng.”
Cố Trì cười khổ một tiếng.
“Cô có biết cảm giác đó không? Cả thế giới này đều là tiếng ồn.”
“Sự giả tạo của con người, sự ồn ào của động vật, xâm nhập vào mọi ngóc ngách.”
“Sau đó tôi phát hiện ra, chỉ khi làm triệt sản cho chúng, chúng mới chịu im lặng một lát – vì th/uốc mê.”
“Hơn nữa, kiểm soát số lượng mèo hoang là cách bảo vệ tốt nhất cho chúng.”
“Chỉ là cách làm của tôi… quả thực có hơi cứng rắn.”
Anh quay đầu lại, nhìn tôi đắm đuối.
“Cho đến khi gặp được cô.”
“Tô Miểu, ở bên cạnh cô, thế giới của tôi mới yên tĩnh.”
Tim tôi đột nhiên hẫng một nhịp.
Đây là… tỏ tình sao?
Ngón tay Cố Trì khẽ chạm vào mu bàn tay tôi.
Cảm giác như bị điện gi/ật khiến toàn thân tôi cứng đờ.
Anh chậm rãi tiến lại gần, hơi thở phả vào mặt tôi.
“Chúng ta…”
Ngay đúng giây phút ngàn cân treo sợi tóc này.
Mèo Than đang gặm tôm hùm đột nhiên ngẩng đầu, gào lên với Cố Trì:
【Hắn đang cầu phối ngẫu! Hắn đang cầu phối ngẫu!】
【Đàn bà! Đừng để bị lừa!】
【Hắn chỉ muốn ngươi sinh con mèo cho hắn! Rồi nh/ốt ngươi lại đấy!】
【Chạy mau! Đây là cái bẫy!】
Bầu không khí m/ập mờ tan tành trong chốc lát.
Mặt Cố Trì đen như đít nồi, gân xanh trên trán gi/ật gi/ật.
Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Mèo Than: “Tối nay ta sẽ đưa ngươi đi triệt sản!”
Tôi nhìn một người một mèo này, không nhịn được mà cười ha hả.
Lần đầu tiên tôi thấy, vị tài phiệt cao cao tại thượng này thực ra cũng khá đáng yêu.
Cố Trì nhìn tôi cười, bất lực thở dài.
Anh nghiêm túc hỏi: “Tô Miểu, ký hợp đồng cả đời, được không?”
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, tôi nghe thấy tiếng tim mình đ/ập còn to hơn cả tiếng mèo kêu.
“Vậy thì phải xem sếp có tăng lương không đã.”
10.
Ngày lành chẳng được bao lâu.
Lâm Uyển tuy đã vào tù, nhưng đám fan cuồ/ng của cô ta vẫn còn đó.
Chiều hôm đó tan làm, tôi vừa bước ra khỏi cổng công ty đã bị một chiếc xe tải chặn đường.
Chưa kịp kêu c/ứu,
đã bị trùm bao tải kéo lên xe.
Mèo Than vì muốn bảo vệ tôi đã lao lên cắn vào chân kẻ b/ắt c/óc, kết quả bị đ/á văng ra và ném vào lồng.
Khi tỉnh lại, tôi bị trói trong một nhà kho bỏ hoang.
Trước mặt là một gã đàn ông mặt đầy th!t, tay cầm một con d/ao.
“Chính là cô đã hại Uyển Uyển phải ngồi tù?”
Hắn là một kẻ đi/ên.
Bên cạnh còn dựng điện thoại, hóa ra vẫn đang livestream.
“Hôm nay tôi phải thay trời hành đạo, để mọi người thấy kết cục của con tiện nhân này!”
Tôi vùng vẫy dữ dội, nhưng dây trói quá ch/ặt.
Trong lồng ở góc nhà, Mèo Than miệng đầy m/áu vẫn đang lao đầu vào cửa lồng.
【Đừng sợ! Đại ca ở đây!】
【Ta đã bảo chim sẻ đi báo tin rồi!】
Ở một phía khác, Cố Trì phát hiện tôi đã biến mất.
Điện thoại không liên lạc được, định vị mất tín hiệu.
Anh chưa bao giờ hoảng lo/ạn đến thế.
Anh lao ra khỏi công ty, đứng giữa đường phố, làm một việc mà anh chưa từng làm.
Anh tháo nút bịt tai chống ồn, chủ động chặn một con chó hoang trên phố.
“Có thấy một người phụ nữ không? Có mang theo một con mèo đen?”
Người qua đường nhìn anh như nhìn kẻ đi/ên.
Nhưng con chó hoang khựng lại một chút,
liền sủa đi/ên cuồ/ng: 【Thấy rồi! Bị một chiếc xe tải cũ kéo đi rồi! Hướng về phía tây!】
Cố Trì lập tức lên xe, vừa lái vừa tiếp tục hỏi.
Chim sẻ bên đường, chuột dưới cống, thậm chí cả mèo hoang trong bụi cây.
Toàn bộ động vật trong thành phố đều truyền đi cùng một thông tin:
【Con hai chân nghe hiểu tiếng người bị bắt rồi!】
【Mau tìm đi! Cô ấy là người của chúng ta!】
【Ai dám động vào cô ấy, chính là đối đầu với toàn bộ động vật trong thành phố này!】
Cố Trì đi theo hướng mà đám động vật chỉ dẫn, phóng như bay.
Ánh mắt anh âm u đ/áng s/ợ, tay nắm ch/ặt vô lăng đến trắng bệch cả đ/ốt ngón tay.
“Tô Miểu, chờ anh.”
Trong nhà kho, con d/ao của kẻ b/ắt c/óc đã kề sát mặt tôi.
Cảm giác lạnh lẽo khiến tôi tuyệt vọng.
“Trước tiên rạ/ch nát khuôn mặt này, xem cô còn câu dẫn đàn ông thế nào.”
Đúng lúc đó, cửa nhà kho bị đ/ập vỡ.
“Ầm!”
11.
Cố Trì đứng ngược sáng ở cửa, theo sau là hơn mười vệ sĩ mặc đồ đen.
Nhưng điều khiến người ta chấn động hơn cả là.
Dưới chân anh, vây quanh là một đàn chó hoang.
Nhe nanh múa vuốt, nước dãi chảy ròng ròng.
Trên cửa sổ nhà kho, quạ đen đậu kín đặc.
Trên xà nhà, vô số con chuột thò đầu ra.
Cảnh tượng này chẳng khác nào hiện trường phim Resident Evil.
Kẻ b/ắt c/óc sợ đến ngây người, d/ao cũng cầm không vững.
“Đây… đây là tà thuật gì?”
Cố Trì bước từng bước vào trong.
“Ngươi đã đụng vào người không nên đụng.”
“Cũng không nên đụng vào, đám nhỏ này.”
Một tiếng huýt sáo vang lên.