Ánh đèn tối dần, một luồng đèn rọi chiếu thẳng vào lối vào sân khấu.

Tô Miên dắt tay Tô Niệm bước ra. Hai mẹ con mặc áo len cùng tông màu trắng, tóc Tô Miên xõa tự nhiên, gương mặt thanh tú, không trang điểm đậm, không đeo thêm bất kỳ trang sức rườm rà nào. Tô Niệm đi đôi giày da nhỏ, từng bước đi vững chãi như một ông cụ non.

Khán giả vỗ tay như sấm, khung chat bình luận chạy nhanh đến mức gần như không nhìn rõ hình ảnh.

“Đẹp quá đi mất”, “Niệm Niệm hôm nay bảnh quá”, “Mẹ ơi con yêu mẹ”, “Đến rồi, đến rồi, đến rồi”.

Người dẫn chương trình cười hỏi Tô Miên: “Tô Miên, cô đã đoán được khách mời bí ẩn của mình là ai chưa?”

Tô Miên nhận lấy micro, nhìn thẳng vào ống kính, mỉm cười nhẹ: “Đoán được rồi.”

“Vậy cô có thấy hồi hộp không?”

“Không hồi hộp.” Cô cúi đầu nhìn Tô Niệm, “Niệm Niệm, con có hồi hộp không?”

Tô Niệm lắc đầu, nói vào micro bằng giọng trẻ thơ: “Con chỉ sợ sau khi chú ấy đến, chú ấy sẽ khóc thôi ạ.”

Cả hội trường cười ồ lên. Khung chat: “Nhóc con là nhà tiên tri à”, “Niệm Niệm nói ai sắp khóc thế?”

Màn hình lớn trên sân khấu bắt đầu phát VCR, là đoạn phim giới thiệu khách mời bí ẩn mà đoàn làm phim chuẩn bị cho mỗi gia đình. Trong đoạn VCR của Tô Miên chỉ có một bóng lưng mờ ảo, kèm dòng chữ: “Đây là người đã chờ đợi suốt năm năm. Anh ấy nói, anh ấy muốn tự miệng mình nói với bạn ba chữ này.”

Ánh sáng thay đổi lần nữa, một luồng đèn rọi vàng chiếu xuống phía bên kia sân khấu.

Lục Tư Yến bước ra từ đó.

Hôm nay anh ăn mặc rất đơn giản, bộ vest đen, áo sơ mi trắng, không thắt cà vạt. Hốc mắt anh hơi đỏ, tay ôm một bó hoa cát tường trắng – loài hoa mà Tô Miên thích nhất trước kia.

Tiếng reo hò của khán giả gần như làm sập mái nhà.

“Trời ơi trời ơi trời ơi”, “Lục Tư Yến của Tư Thần Technology!”, “Anh ta và Tô Miên có qu/an h/ệ gì?”, “Chờ đã, mọi người nhìn mặt Tô Niệm kìa!!!”

Lục Tư Yến bước đến giữa sân khấu, đứng cách Tô Miên ba bước chân.

Anh nhìn vào mắt cô, môi hơi r/un r/ẩy, phải mất mấy giây mới thốt ra câu đầu tiên.

“Tô Miên, anh đến đón em và con về nhà.”

Giọng anh không lớn, nhưng trong phòng thu yên tĩnh, từng chữ đều nghe rõ mồn một.

Khán giả bùng n/ổ trong tiếng kinh ngạc, bình luận chạy với tốc độ hàng chục nghìn tin mỗi giây.

Tô Miên nhìn anh, không lùi lại, cũng không tiến tới.

“Lục tiên sinh, anh đến với tư cách gì?”

Khi nói câu này, giọng điệu cô thậm chí còn mang chút tò mò, giống như đang hỏi một người qua đường “Anh làm ở đơn vị nào?”.

Lục Tư Yến hít sâu một hơi, quỳ một gối xuống. Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ từ túi trong áo vest, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương. Chiếc nhẫn đó anh đã m/ua ba năm rồi, nhưng chưa bao giờ có cơ hội tặng đi.

“Tô Miên, chuyện năm năm trước, là anh sai.” Giọng anh r/un r/ẩy, “Anh không biết em mang th/ai, anh không biết chuyện đêm đó là giả, anh không biết mẹ anh ép em ký thỏa thuận đó. Anh đã điều tra rõ rồi, tất cả sự thật đều ở đây” – anh chỉ vào điện thoại mình – “Hôm nay anh đến đây không phải để giành con, không phải để làm màu. Anh đến là muốn nói với em rằng, em trong sạch. Luôn luôn là như vậy.”

Cả hội trường lặng ngắt.

Khung chat đột nhiên chậm lại – không phải vì không ai bình luận, mà vì tất cả mọi người đều dừng lại, không biết nên viết gì.

Tô Miên nhìn Lục Tư Yến đang quỳ trước mặt, nhìn suốt năm giây, rồi quay sang nhìn phía đạo diễn.

“Đạo diễn Chu, cho tôi quyền truy cập màn hình lớn được không?”

Đạo diễn Chu trong phòng điều khiển nắm ch/ặt bộ đàm, nói với nhóm kỹ thuật: “Cho cô ấy đi.”

Tô Miên lấy từ trong túi ra một chiếc USB, bước về phía bàn điều khiển bên cạnh sân khấu. Bước chân cô vững vàng, mỗi bước đều nhịp nhàng như đang đi trên con đường mà cô đã trải sẵn từ lâu.

Cô cắm USB vào, cầm micro trên bàn điều khiển lên.

“Thưa quý vị khán giả, tối nay là đêm chung kết, đoàn làm phim gọi là “Hội ngộ bất ngờ”. Nhưng đối với tôi và con trai, tối nay không phải hội ngộ, mà là – kết án.”

Màn hình lớn sáng lên.

Đoạn video thứ nhất: Đoạn phim giám sát gốc ở hành lang khách sạn năm năm trước. Trong hình, Tô Miên mặc váy liền áo, được một người phụ nữ trung niên dìu vào phòng, suốt quá trình không hề có người khác giới nào tiếp cận cô. Dấu thời gian khớp với bản “AI đổi mặt” mà đoàn phim từng thấy, nhưng nội dung hoàn toàn khác biệt.

Đoạn âm thanh thứ hai: Bản ghi âm cuộc gọi giữa mẹ Lục và trợ lý. Trong đó, giọng mẹ Lục rõ ràng một cách đ/áng s/ợ – “Đợi Tô Miên đưa rư/ợu cho nó, thì cho người đưa nam diễn viên kia vào. Quay cho rõ nét vào, ta muốn nó phải c/âm nín không thể biện bạch.” Giọng bà ta sắc nhọn và đ/ộc địa như một con d/ao gỉ sét.

Tài liệu thứ ba: Bản giám định tư pháp về thỏa thuận ra đi tay trắng. Vân tay của Tô Miên là do người khác ép ấn trong trạng thái hôn mê, giám định chữ ký cho thấy vết tích kéo lê bị động rõ rệt.

Tài liệu thứ tư: Sao kê ngân hàng của Tô Miên trong năm năm qua. Mỗi khoản thu chi đều chính x/ác đến hai chữ số thập phân, tổng thu nhập chưa đầy ba trăm nghìn, lúc nghèo nhất trong thẻ chỉ còn tám mươi ba tệ.

Tài liệu thứ năm – Tô Miên dừng lại một chút, nhìn Tô Niệm ở dưới sân khấu, rồi ấn sang trang tiếp theo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm