Trước mặt cô ta là một chiếc điện thoại, dường như đang chụp ảnh.

"Á---"

Khương Gia hét lên thất thanh, vơ lấy quần áo mặc lên người.

Cô ta vừa ăn cư/ớp vừa la làng: "Cậu lẻn về không tiếng động để làm gì, muốn chụp lén tớ à!"

Tôi lạnh mặt: "Bộ quần áo cậu đang mặc trên người là của tớ đấy."

"Tớ chưa nói cậu ăn tr/ộm đồ, cậu đã đổ ngược lại cho tớ rồi."

Khương Gia úp điện thoại xuống, tay che lấy cổ áo, cố tình chối bay chối biến: "Tớ vừa vội vàng thu dọn rồi mặc vào, có thể là lấy nhầm thôi!"

Tôi cười lạnh, định gọi điện cho cố vấn viên để tố cáo hành vi tr/ộm cắp của cô ta.

Khương Gia lại cầm điện thoại, chạy thẳng ra khỏi ký túc xá.

Tôi định đợi Khương Gia về sẽ chú ý đến từng cử động của cô ta để bắt quả tang, nhưng cô ta đã mấy đêm liền không quay lại.

Cho đến khi, một sự kiện chấn động khác lại n/ổ ra trong trường.

Trên diễn đàn trường, có người đăng tải toàn bộ sự việc.

Lúc đó, Trần Hoài đang chơi bóng rổ cùng bạn bè.

Khương Gia như người đi/ên lao tới túm lấy Trần Hoài, hét lên trong tiếng thét chói tai: "Không phải anh nói chỉ cần gửi ảnh của Giang Âm cho anh thì anh sẽ không phát tán video của em sao!"

Nói rồi, cô ta mở WeChat trên điện thoại: "Là anh đúng không! Là anh gửi cho đám người đó! Chỉ có anh mới có những video đó!"

Trần Hoài không hề nao núng, thậm chí còn cười một cái: "Chính em tự quay mình, chẳng phải là để cho người ta xem sao? Hơn nữa, là em tự đi tr/ộm đồ của bạn cùng phòng mặc cho anh xem, chơi còn chưa đủ phóng đãng à!"

Khương Gia thẳng tay t/át Trần Hoài một cái, liền bị anh ta túm tóc t/át trả lại.

"Đừng có được voi đòi tiên! Chơi với em mấy ngày là đã nể mặt em lắm rồi! Xem lại những thứ em quay gửi cho anh đi, người cần quay thì chẳng quay được..."

Người xung quanh bắt đầu hò hét.

Khương Gia đột nhiên rút từ trong túi ra một con d/ao gọt trái cây, đ/âm thẳng vào hạ bộ của Trần Hoài!

Cuối cùng, Trần Hoài vào b/ệnh viện, còn Khương Gia vào đồn công an.

Hôm đó sự việc ầm ĩ lắm, Giang Âm biết tin liền suy sụp bật khóc thành tiếng.

Cuối cùng cô ấy cũng chịu nói ra, ngày hôm đó sau khi hành vi quay lén của Khương Gia bị tôi và Tô Tảo phát hiện, cô ta đã tìm đến Giang Âm.

Lúc đó cô ấy cũng đang tắm, Khương Gia lén mở cửa, quay video gửi cho Trần Hoài, sau đó dùng nó để đe dọa Giang Âm không được nói ra, thậm chí còn khiến cô ấy liên tục nhận được tin nhắn quấy rối.

Tôi cùng Giang Âm đi làm chứng, Trần Hoài dù có xuất viện cũng không thoát tội.

Tôi lại tìm vị giáo viên tâm lý học mà mình đã kết nối từ trước để hỏi về việc trị liệu tâm lý cho Giang Âm.

Sau này, tôi và Giang Âm trở thành bạn thân, cả hai đều cập bến an toàn.

Ngoảnh đầu nhìn lại, không còn ánh mắt soi mói đầy á/c ý nào nữa.

Hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm