Con gái tôi đỗ thủ khoa toàn thành phố trong kỳ thi đại học. Khi nhận phỏng vấn, phóng viên hỏi em biết ơn ai nhất.

“Con biết ơn bố ạ.”

“Tại sao vậy?” Người dẫn chương trình tò mò hỏi.

“Tính cách bố ôn hòa, cảm xúc ổn định, những phẩm chất tốt đẹp ấy đã ảnh hưởng rất lớn đến con.”

Phóng viên lại hỏi: “Vậy còn mẹ con thì sao?”

Con gái khựng lại một chút, đoạn mỉm cười nói:

“Chuyện này nói ra có tiện không ạ?”

Em liếc nhìn về phía tôi.

“Thực ra con chỉ có bốn từ để khái quát về mẹ mình thôi.”

Người dẫn chương trình tò mò hỏi:

“Bốn từ sao? Có thể cho chúng tôi biết đó là bốn từ nào không?”

Con gái tinh nghịch cười với người dẫn chương trình:

“Đanh đ/á, cay nghiệt, lo âu, nghiêm khắc.”

Nói xong, em lại quay sang phía tôi gọi lớn:

“Mẹ ơi, về nhà mẹ đừng m/ắng con nhé.”

Đêm biết điểm thi đại học, điểm số của con gái trên máy tính hiển thị là điểm bị ẩn, cả nhà chìm trong sự vui sướng tột độ, điều này có nghĩa là con lọt vào top 30 của thành phố, chắc chắn đỗ trường 985. Quả nhiên, một lát sau, giáo viên chủ nhiệm của con gọi điện đến, thầy mang đến một tin tức chấn động:

“Nhậm Ngải Hiểu là thủ khoa của thành phố chúng ta, xếp thứ tư toàn tỉnh.”

Trời ơi.

Đây là điều chúng tôi chưa từng dám nghĩ tới.

Tuy con gái luôn rất xuất sắc, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng ở một tỉnh có tỷ lệ cạnh tranh cao như vậy, con lại có thể trở thành thủ khoa thành phố, đứng thứ tư toàn tỉnh.

Đúng vậy, năm cuối cùng, chính mắt tôi đã chứng kiến con nỗ lực đến nhường nào, chưa bao giờ đi ngủ trước một giờ sáng.

Kết quả này thật quá tuyệt vời!

Sau đó, giáo viên chủ nhiệm lại nói với chúng tôi: “Tôi và hiệu trưởng sẽ qua ngay, văn phòng tuyển sinh của Thanh Hoa và Bắc Đại đang ở trường, anh chị hãy bảo Nhậm Ngải Hiểu cân nhắc kỹ xem nên chọn trường nào.”

Cúp điện thoại, con gái lập tức chạy đến ôm ch/ặt lấy tôi. Những năm tháng đồng hành cùng con học tập, vào khoảnh khắc này, tôi thấy tất cả đều xứng đáng.

Sau đó, đại diện các trường Thanh Hoa, Bắc Đại đến tận nhà, lần lượt đưa ra những lời đề nghị chân thành nhất, không chỉ được tùy chọn chuyên ngành mà còn hứa hẹn cho học thẳng lên thạc sĩ, tiến sĩ cùng các khoản học bổng khác nhau.

Ngày thứ ba, chúng tôi nhận được điện thoại từ trường, nói là muốn phỏng vấn thủ khoa thành phố, phỏng vấn sâu về kinh nghiệm học tập những năm qua của con gái cũng như vai trò của gia đình để làm gương cho các khóa đàn em.

Ngày phỏng vấn, tôi và bố con bé ngồi bên dưới, con gái ngồi trên sân khấu cạnh người dẫn chương trình. Nhìn con gái xinh xắn, tự tin và điềm tĩnh, lòng tôi tràn đầy tự hào.

Cô bé từng bập bẹ tập nói, chập chững tập đi bên cạnh tôi ngày nào, giờ đây đã có thể đứng vững một mình, chuẩn bị bước ra thế giới rộng lớn hơn.

Khi buổi phỏng vấn bắt đầu, người dẫn chương trình hỏi:

“Ngoài việc cảm ơn bản thân, con còn muốn biết ơn ai nhất khi đạt được số điểm cao như vậy trong kỳ thi đại học?”

Nghe câu hỏi này, lòng tôi hồi hộp, lo lắng, nhưng cũng có chút đắc ý nhỏ nhoi.

“Con biết ơn bố ạ.”

Hơi thở tôi như nghẹn lại.

Tiếp đó, con gái bắt đầu hào hứng nói:

“Bố con có tính cách cực kỳ ổn định, lại rất ôn hòa, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ m/ắng con lấy một lần.”

“Dù con thi cử có tệ đến đâu, bố cũng không bao giờ m/ắng con.”

“Con chưa từng thấy bố nổi gi/ận với con lần nào.”

“Bố chưa bao giờ tạo áp lực cho con, dù con thi kém thế nào, bố cũng chỉ cười xòa.”

“Bố rất tự kỷ luật, bao năm nay vẫn luôn tập gym, tìm không ra một sợi tóc bạc, hoàn toàn không nhìn ra bố đã gần năm mươi tuổi.”

Nói xong, em còn bồi thêm một câu:

“Con thấy mẹ con thật tốt số.”

“Sau này con tìm bạn đời cũng phải tìm người giống bố con.”

Thực ra đến đây, tôi đã không thể cười nổi nữa, móng tay bấm sâu vào da th!t, cố gắng giữ vẻ bình thản.

Phóng viên nương theo lời con gái hỏi: “Vậy còn mẹ con thì sao?”

Con gái khựng lại, đoạn hắng giọng hỏi:

“Chuyện này nói ra có tiện không ạ? Thực ra con chỉ có bốn từ để miêu tả về mẹ thôi.”

“Ồ? Bốn từ nào, có thể chia sẻ với chúng tôi không?” Người dẫn chương trình tò mò hỏi.

“Đanh đ/á, cay nghiệt, lo âu, nghiêm khắc.”

Nói xong câu này, em không quên quay sang phía tôi đang ngồi bên dưới gọi lớn:

“Mẹ ơi, về nhà mẹ đừng m/ắng con nhé.”

Tôi cố nuốt ngược nước mắt vào trong.

Người dẫn chương trình lúc này ngạc nhiên hỏi: “Hết rồi sao?”

“Thực ra còn nhiều lắm, nhất thời con chưa nghĩ ra hết thôi.”

“Mẹ con là người lắm tật x/ấu lắm.”

“Hồi nhỏ con thi không tốt, mẹ cứ càm ràm con không cẩn thận, không nghiêm túc.”

“Quản lý việc học của con cực kỳ nghiêm khắc.”

“Làm không xong bài tập là không cho con đi chơi.”

“Mẹ còn thích kể x/ấu bố con, bảo bố không làm việc nhà, rồi cằn nhằn chuyện bà nội không giúp đỡ khi mẹ ở cữ, thường xuyên lôi chuyện cũ ra nói với bố.”

“Có đôi khi con nghe thấy phiền lắm.”

“Còn nữa, còn nữa, mẹ thích nhất là lo âu. Hồi tiểu học mẹ m/ua nhà khu vực trường học, cứ lo suất học bị mất, rồi tiểu học thay giáo viên chủ nhiệm mẹ cũng lo, trung học cũng vậy, không bao giờ dứt.”

“Còn điều buồn cười nhất là gì, cô biết không? Mẹ cứ lo không đủ tiền, thế mà mẹ lại không chịu đi làm.”

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc bắt con gái phải biết ơn sự hy sinh của mình, nhưng tôi tuyệt đối không ngờ con lại chế giễu mọi thứ về tôi như thế.

Đến lúc này, tôi đã không thể ngồi yên được nữa, chỉ muốn bỏ chạy. Tôi vừa định đứng dậy thì bố con bé ấn tôi lại, lắc đầu với tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm