Nói đến đây, tôi chợt nhớ đến chiếc vảy cá Ôn Lan đưa cho mình, nhớ lại dáng vẻ nó bỏ chạy.
Nhỡ đâu, nó sợ tôi thì sao.
Nhỡ đâu nó không muốn sống cùng tôi thì sao.
Tôi ngập ngừng một chút, bổ sung thêm: "Cũng có khả năng, sẽ để nó rời đi sớm hơn.
"Tùy tình hình thôi."
Tuần đầu tiên sau khi chuyển đến nhà mới, trên tủ đầu giường của tôi xuất hiện chiếc vảy cá thứ hai.
Sau đó là chiếc thứ ba, thứ tư, thứ năm...
Tôi gom những chiếc vảy này lại, suy ngẫm.
Con người khi lo âu sẽ rụng tóc.
Chẳng lẽ người cá khi lo âu sẽ rụng vảy?
Hay là, tôi đã nuôi nó đến mức hình thành hành vi rập khuôn rồi?
Nó tự bứt vảy của chính mình?
Bất kể là khả năng nào, cũng khiến tôi cuối cùng phải tin chắc rằng.
Ôn Lan có lẽ không hề muốn ở bên tôi.
Khi m/ua nó về, tôi đã nghĩ rằng, chỉ cần bỏ ra chút tiền này, là có thể đưa nó trở về với đại dương.
Vậy thì bây giờ, đã đến lúc trả tự do cho nó.
Một buổi tối nọ, tôi lái xe, chạy dọc đường ven biển suốt ba tiếng đồng hồ.
Nó ngồi ở ghế sau, vừa tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa ngân nga hát.
Rõ ràng không biết đích đến ở đâu, nhưng lại vô cùng vui vẻ.
Tôi nhân danh bảo vệ mà giam cầm nó trong nhà, nhưng có lẽ thực ra nó cũng rất khao khát thế giới bên ngoài.
Đến nơi, tôi bế Ôn Lan xuống xe.
Ngửi thấy mùi mặn chát đặc trưng của biển cả, người cá không khỏi mở to mắt.
Tôi đi đến bờ biển, đặt người cá xuống.
Nó nương theo đợt sóng tiếp theo, bơi vào đại dương.
Sau đó xoay người lao xuống nước, chiếc đuôi vỗ lên mặt biển tạo thành một vệt sóng bạc.
Không hề ngoái đầu nhìn tôi lấy một cái, cứ thế biến mất vào sâu thẳm đại dương.
Tôi không biết mình mang tâm trạng gì mà vẫn đứng đợi ở đây một lúc.
Nhưng bóng dáng bạc ấy mãi không xuất hiện trở lại.
Đi thẳng luôn sao? Cũng chẳng nói một lời cảm ơn.
Tôi cười nhạt, khẽ nói:
"Tạm biệt."
Không biết đã qua bao lâu, mặt biển bị một bóng hình màu bạc x/é toạc.
Ôn Lan từ dưới nước ngoi lên, những giọt nước lăn từ rìa hàng mi.
Trong lòng nó ôm một chùm san hô, vài chiếc vỏ ốc, và một miếng thủy tinh biển được nước biển mài giũa tròn trịa.
Lâm Tri Phi dường như không thích trân châu, nhưng nó là một con người cá trắng tay.
Nó nghèo quá, không thể cho cô ấy nhiều hơn được nữa.
Giờ nó đã trở về đại dương, cuối cùng cũng có thể tặng cô ấy những món đồ cô ấy thích.
Nó đã chọn lựa rất lâu dưới biển.
Bơi đến bãi cạn, nó tìm ki/ếm bóng hình Lâm Tri Phi, nóng lòng muốn tặng những món quà này cho cô.
Nhưng bãi biển không một bóng người.
"Lâm, Tri Phi?"
Tìm ki/ếm rất lâu, những món quà được chọn lựa kỹ càng từng món từng món rơi xuống bãi cát.
"Lâm Tri Phi! Lâm Tri Phi!"
Người cá vừa gọi, vừa lo lắng tìm ki/ếm khắp nơi.
Nhưng ngay cả chiếc xe họ đi khi đến đây cũng chẳng còn dấu vết.
Ôn Lan cuối cùng cũng nhận ra.
Nó hình như...
Bị vứt bỏ rồi.
Thói quen thật đ/áng s/ợ.
Ôn Lan mới ở bên tôi vài tháng, mà tôi đã khó lòng thích nghi với sự rời đi của nó.
Dùng vài tháng để hình thành thói quen, lại dùng vài tháng để vứt bỏ.
Đạo luật Xanh Thẳm cuối cùng cũng được thông qua.
Người cá chính thức được liệt vào danh sách loài thông minh được bảo vệ, cấm đá/nh bắt và m/ua b/án tư nhân.
Người cá trong xã hội loài người có thể thông qua thủ tục cụ thể để có được thân phận hợp pháp, có thể đi làm và kết hôn.
Phía truyền thông ồn ào lắm.
Có người nói, tương lai làng giải trí sẽ đón nhận một loạt ngôi sao người cá.
Có người nói hiệu quả công tác dưới biển sâu và nghiên c/ứu động vật biển sẽ tăng lên đáng kể.
Thẩm Thanh ở bên cạnh tôi, tay cầm lịch trình của buổi họp báo.
"Phía người cá nói, thấy cậu yêu cầu đại diện của họ, tốt nhất là công bố một sở thích cá nhân cụ thể, ví dụ như thích ăn kem vani, họ muốn hỏi tại sao."
Tôi suy nghĩ một chút, hỏi cô ấy: "Khi xem phim cảnh sát hình sự, cậu có để ý nhân vật khi bị cư/ớp thường sẽ nói gì không?
"'Con trai tôi năm nay mới vào tiểu học', 'Mẹ tôi bị b/ệnh, bà ấy còn cần tôi', 'Tôi trên có già dưới có trẻ', đúng không?
"Cậu nghĩ đó là lý do gì?"
Thẩm Thanh ngẩn người: "Tôi tưởng đó là kịch bản mẫu."
Tôi cười nhẹ: "Không chỉ vậy thôi đâu.
"Vì thông thường mà nói, điều đó có tác dụng.
"Khi tôi bắt giữ cậu, quá khứ của chúng ta không có bất kỳ điểm chung nào.
"Trong mắt tôi, cậu là một người lạ, một ký hiệu hoặc nhãn dán, ví dụ như cậu là một nhân viên văn phòng.
"Nhưng cậu dùng những 'kịch bản mẫu' đó để nói với tôi rằng, cậu không phải là nghề nghiệp của cậu, cậu cũng giống như tôi, là một con người cụ thể, chân thực.
"Cậu có cuộc đời của riêng mình, gia đình của riêng mình.
"Như vậy có x/ác suất rất lớn, đá/nh thức lương tri và sự đồng cảm của tôi."
Tôi cười nhẹ, kể lại một chuyện của chính mình:
"Cậu biết không, hồi nhỏ tôi rất ích kỷ, cha mẹ trong mắt tôi chỉ dán nhãn là 'cha mẹ'.
"Cho đến một lần, mẹ tôi nói với tôi, bà ấy gh/ét ăn dưa chuột, là vì hồi nhỏ bà ấy ăn dưa chuột gặp phải sâu.
"Ngày hôm đó tôi mới nhận ra, hóa ra cha mẹ tôi không phải sinh ra đã là người lớn, họ cũng từng là trẻ con.
"Hóa ra họ không chỉ là cha mẹ của tôi, mà đồng thời còn là chính họ.
"Tôi thấy kỳ diệu quá, đã hỏi rất nhiều chuyện hồi nhỏ của họ."
Thẩm Thanh cũng cười theo.
Tôi tiếp tục nói: