"Những dấu vết cụ thể, riêng tư trong đời sống có thể khiến nhiều người nhận ra rằng, đây là một cá nhân có thật, từng tồn tại với những thói quen, quá khứ và trải nghiệm của riêng mình.
"Vì vậy, sở thích này càng nhỏ, càng cụ thể, càng có khả năng khơi gợi giác quan của mọi người thì càng tốt.
"Tốt nhất là để mọi người mỗi khi nhìn thấy cô ấy, đều có thể lập tức nhớ ngay đến.
"Ví dụ như..."
"Vị của kem vani." Thẩm Thanh tiếp lời.
Tôi gật đầu: "Còn có vị của dưa chuột nữa."
Ngừng một chút, tôi bổ sung: "Cho nên tôi cũng không thích ăn dưa chuột."
Thẩm Thanh nói: "Cảm ơn, gần đây tôi cũng sẽ không ăn nữa."
Có được câu trả lời, cô ấy đi phản hồi lại phía đối tác.
Căn phòng trở nên tĩnh lặng.
Nhớ lại đoạn hội thoại vừa rồi, tôi thầm nghĩ.
Có lẽ, ngay từ đầu tôi đã quan tâm đến người cá như vậy, có lẽ cũng là vì mỗi lần nhìn thấy người cá, tôi đều có thể nhớ lại màu sắc của đôi mắt mà mình từng gặp.
Cũng như nhiệt độ của những viên đ/á vậy.
Cúi đầu xuống, tôi nhìn tờ lịch trình mà Thẩm Thanh đưa cho lúc trước, ánh mắt khựng lại.
Tại sao phía người cá lại đột ngột thay đổi đại diện?
Tôi đi tìm Tịch Âm, tức là đại diện ban đầu, chúng tôi từng gặp nhau vài lần.
Tịch Âm chào tôi một tiếng: "Kiểm sát viên."
Tôi đi thẳng vào vấn đề hỏi cô ấy tại sao lại thay đổi người.
Cô ấy mỉm cười, nói:
"Cậu ấy được tìm thấy vào vài tháng trước.
"Dùng từ ngữ của loài người các người mà nói, thì dòng m/áu của cậu ấy có lẽ nên được tính là quý tộc."
Tôi nhíu mày: "Nếu là vấn đề huyết thống thì tôi..."
Tịch Âm khẽ lắc đầu:
"Không phải vì thân phận của cậu ấy.
"Những ngày đầu tiên khi mới trở về, ngày nào cậu ấy cũng trốn trong hang đ/á mà khóc.
"Cho đến một ngày, cậu ấy nói muốn học ngôn ngữ của loài người, học khả năng biến đổi đôi chân.
"Cậu ấy học rất nhanh, nhanh đến mức tất cả mọi người đều cảm thấy không thể tin nổi.
"Cấu trúc thanh quản của loài người khác với chúng tôi, hầu hết các cách phát âm đối với chúng tôi đều đi ngược lại bản năng, nhưng tốc độ tiến bộ của cậu ấy vượt xa bất kỳ người cá nào mà tôi từng gặp.
"Cuối cùng, cậu ấy đã vượt qua cả tôi."
Tịch Âm ngước mắt nhìn tôi.
"Cậu ấy nói, cậu ấy đang tìm một người, vì vậy cậu ấy muốn nói chuyện ở nơi mà tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy, cậu ấy hy vọng mình có thể được người đó nhìn thấy.
"Khi người cá đặt tên, thường sẽ lấy những cái tên có ý nghĩa tương tự với tên gốc, giống như tôi vậy.
"Tên gốc của cậu ấy, trong ngôn ngữ loài người, có lẽ là những từ như 'tỏa sáng', 'chói lọi'.
"Chúng tôi dựa theo ý nghĩa gốc, đưa ra vài cái tên gần giống làm phương án dự phòng.
"Nhưng cậu ấy không cần.
"Cậu ấy nói, tên của mình là..."
Lúc này, trên màn hình, đại diện của người cá đã lên sân khấu.
Cậu ấy mặc một chiếc áo khoác vest màu xám đậm, mái tóc dài buộc ra sau, trên tai đeo một chiếc hoa tai đ/á sapphire, những dải tua rua đính kim cương vụn rủ xuống, đung đưa theo từng bước chân.
Cậu ấy ngồi trên sân khấu, tự giới thiệu:
"Chào mọi người, tên của tôi là Ôn Lan."
Ôn Lan thể hiện rất tốt, cậu ấy nói về hiện trạng người cá bị đá/nh bắt và buôn b/án, nói về nguyện vọng bình quyền của tộc người.
Toàn bộ quá trình đều vô cùng lưu loát, bình thản tự nhiên.
Cuối cùng, cậu ấy đặt bản thảo phát biểu sang một bên.
"Thật ra, tôi có một sở thích rất riêng tư, tôi thích nhai đ/á lạnh."
Đây là điều không có trong bản thảo, hoàn toàn là ngẫu hứng.
"Ở vùng biển nơi tôi sống, đây là một sở thích hơi xa xỉ, gần như được coi là món quà hào phóng nhất của thiên nhiên.
"Cho đến khi tôi đến thế giới loài người, mới phát hiện đ/á lạnh đối với các bạn mà nói lại rất phổ biến.
"Chuyện này khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
"đ/á lạnh từ cực địa trôi đến vùng biển của chúng tôi, cần cả đại dương phải nhường đường cho nó.
"Điều mà tôi coi là kỳ tích, lại là một phần trong cuộc sống hàng ngày của các bạn.
"Tuy nhiên, nhìn lại lịch sử loài người, tôi phát hiện ra, điểm lợi hại của các bạn không nằm ở những thứ đã sở hữu, như những tòa cao ốc, máy bay.
"Các bạn không phải ngay từ đầu đã có thể chế tạo, lưu trữ đ/á lạnh, cũng không phải sinh ra đã có thể bay lượn.
"Sức mạnh của các bạn nằm ở chỗ các bạn sở hữu sức mạnh không ngừng kiến tạo, đây là một loại năng lực khiến thế giới không ngừng mở ra với nhiều người hơn.
"Bây giờ, các bạn đang gửi lời mời như một món quà đến trước mặt người cá."
Những dải tua rua bên tai cậu ấy khẽ đung đưa.
"Tôi từng nhìn thấy quả địa cầu của các bạn, bản đồ được chia thành hai phần là đất liền và đại dương.
"Rất lâu trước đây, khi loài người còn đang tranh luận thế giới này là hình vuông hay hình tròn, thì người cá đã biết câu trả lời nhờ vào sự kết nối của đại dương.
"Điều này không có nghĩa là người cá thông minh hơn loài người, cũng không phải đang xem ai đến với chân lý sớm hơn.
"Chỉ là cách người cá và loài người nhận thức thế giới khác nhau mà thôi.
"Đối với chúng tôi, biển sâu không phải là cực hạn cần chinh phục, mà chỉ là sân sau trong cuộc sống hàng ngày của chúng tôi.
"Các bạn sẵn lòng mở thế giới của loài người ra với chúng tôi, chúng tôi cũng sẵn lòng đáp lại bằng sự tôn trọng tương tự.
"Đất liền và đại dương hợp lại, mới là một tấm bản đồ hoàn chỉnh."
Cậu ấy nói xong câu cuối cùng, khẽ cúi người.
Khán phòng im lặng một lúc, tiếng vỗ tay vang lên.
Trước màn hình, tôi và Tịch Âm cũng vỗ tay.
Phải thừa nhận rằng, đây là một bài phát biểu vô cùng xuất sắc.
Nếu tôi không tự mình đa tình, thì người mà cậu ấy muốn tìm chắc chắn chính là tôi.
Tôi nhớ đến những chiếc vảy cá kia, lên tiếng hỏi: