Hoa mới sẽ nở

Chương 11

04/07/2026 14:33

Khi hạ d/ao thì vững, khi châm c/ứu thì vững, ngay cả lúc cài trâm cho ta cũng vô cùng vững chãi.

Chỉ có hơi thở là hơi lo/ạn nhịp.

Thanh Đại không biết từ lúc nào đã đứng ở cửa dược phòng, che miệng cười khúc khích.

Cố Hoài Chu quay đầu nhìn nàng.

Thanh Đại lập tức bỏ chạy.

Ta sờ sờ chiếc trâm bạc trên mái tóc.

“Có đẹp không?”

Cố Hoài Chu nhìn ta.

Lần này, y không trốn tránh, cũng không cúi đầu đỏ mặt nữa.

“Đẹp.”

“Đẹp hơn trâm hoa đào.”

Ta bật cười.

Ba ngày sau, nhà họ Cố đến Thẩm phủ cầu hôn.

Ông nội của Cố Hoài Chu là lão thái y đã lui về từ Thái y viện, tính tình còn cứng rắn hơn cả y, vừa vào cửa đã nói với phụ thân ta:

“Thằng nhóc nhà ta không biết ăn nói, được cái tay vững, cũng không nạp thiếp, không nhìn ngó lung tung. Nếu Thẩm đại nhân chê nó quan thấp, ta về sẽ đá/nh cho nó học hành chăm chỉ hơn.”

Phụ thân suýt chút nữa bị trà làm sặc.

Mẫu thân cười đến mức nước mắt giàn giụa.

Ta trốn sau bình phong, nghe mà vai cứ run lên bần bật.

Cố Hoài Chu đứng sau lưng ông nội, khuôn mặt không biểu cảm gì, nhưng vành tai lại đỏ như sắp nhỏ m/áu.

Sau khi hôn sự này định xong, kinh thành lại dấy lên nhiều lời bàn tán.

Có người nói ta khỏi b/ệnh rồi lại gả thấp.

Có người nói ta đang gi/ận dỗi.

Lại có người nói Tam hoàng tử dạo này hay dừng chân trước cửa Thẩm gia, nhưng chưa một lần bước vào.

Ta nghe xong, chỉ bảo Thanh Đại thu dọn kỹ phương th/uốc Cố Hoài Chu gửi tới.

Những lời bàn tán đó chẳng liên quan gì đến ta.

Cuối cùng ta cũng không cần phải sống trong sự tiếc nuối của người khác nữa.

Ngày Tam hoàng tử đại hôn, ta không vào cung.

Thẩm gia gửi lễ vật hậu hĩnh, phụ thân đích thân viết thiếp mừng.

Còn ta thì ở trong sân cùng mẫu thân phơi dược liệu.

Cố Hoài Chu nói th!t mới trên mặt ta tuy đã lành, nhưng mùa đông vẫn cần bôi th/uốc mỏng mỗi ngày, dược liệu phải phơi đủ ba ngày, không được để ẩm ướt.

Mẫu thân vừa lật dược liệu vừa cười:

“Cố y quan quản lý tỉ mỉ thật đấy.”

Ta nói:

“Chàng cái gì cũng quản.”

Mẫu thân nhìn chiếc trâm bạc tía tô trên tóc ta, ánh mắt rất dịu dàng.

“Có người quản, cũng tốt.”

Chập tối, tiếng hỷ nhạc từ trong cung vang vọng lại mơ hồ.

Gió từ cuối con phố dài thổi qua, mang theo chút ồn ào xa xôi.

Ta ngẩng đầu nhìn một cái.

Không hề đ/au lòng.

Chỉ nhớ tới rất nhiều năm trước, Hoàng hậu nương nương mỉm cười nói sợ rằng sắp có thêm một nàng dâu.

Khi đó ta thực sự tưởng rằng mình sẽ gả cho Triệu Thừa Giác.

Khoác lên bộ giá y đẹp nhất, bước vào Trường Thu cung, trở thành nàng Tam hoàng tử phi mà ai cũng cho là lẽ đương nhiên.

Giờ nghĩ lại, bốn chữ “lẽ đương nhiên” mới là thứ dễ lừa người nhất.

Đêm khuya, Cố Hoài Chu tới.

Hôm nay y trực trong cung, xem mạch cho vài vị tông thất uống quá chén, tan ca mới tới Thẩm phủ.

Vừa vào sân, y đã nhìn mặt ta trước.

“Đã bôi th/uốc chưa?”

Ta chỉ vào hộp sứ nhỏ trống rỗng trên bàn.

“Bôi rồi.”

“Đồ ngọt thì sao?”

“Chưa ăn.”

Thanh Đại ở bên cạnh cúi đầu.

Cố Hoài Chu liếc nhìn nàng.

Thanh Đại lập tức thú nhận:

“Cô nương đã ăn hai miếng bánh quế hoa.”

Ta lườm nàng.

Cố Hoài Chu cau mày:

“Ngày mai tăng thêm nửa tiền th/uốc.”

Ta tức đến bật cười.

“Cố Hoài Chu, hôm nay Tam hoàng tử đại hôn, ngươi không hỏi tâm trạng ta thế nào, chỉ quan tâm đến bánh quế hoa thôi sao?”

Y nhìn ta.

“Tâm trạng nàng không tốt?”

Ta suy nghĩ một chút.

“Không có.”

“Vậy thì hỏi làm gì?”

Ta bị y chặn họng.

Y lại lấy từ trong tay áo ra một viên gừng đường, đặt vào lòng bàn tay ta.

“Nếu có một chút không vui, hãy ăn cái này.”

Ta nắm ch/ặt viên gừng đường, lòng mềm nhũn.

“Cố Hoài Chu.”

“Ừ?”

“Hôm nay ngươi gặp Điện hạ trong cung không?”

“Gặp rồi.”

“Hắn nói gì?”

Cố Hoài Chu im lặng một lúc.

“Hắn nói, bảo ta hãy đối xử tốt với nàng.”

Ta sững người.

Cố Hoài Chu lại nói:

“Ta nói, không phiền Điện hạ dặn dò.”

Ta không nhịn được cười.

“Gan ngươi càng ngày càng lớn.”

“Sự thật thôi.”

Y ngồi bên cạnh ta, vén những sợi tóc bị gió thổi lo/ạn bên mai ta ra sau tai.

Động tác rất nhẹ, khi chạm vào chiếc trâm tía tô, y dừng lại một chút.

“Thẩm Yên.”

“Ừ?”

“Xuân năm sau, chúng ta thành thân nhé.”

Ta gật đầu.

“Ừ.”

“Sau khi thành thân, nàng muốn vào cung dự yến thì đi, không muốn thì thôi.”

“Muốn soi gương thì soi.”

“Không muốn đeo hoa điền thì đừng đeo.”

“Nếu có người lại nói tiếc nuối...”

Ta nhìn y.

“Thì sao?”

Cố Hoài Chu suy nghĩ rất nghiêm túc.

“Ta m/ắng họ.”

Ta cười không dứt.

Y thấy ta cười, khóe môi cũng cong lên rất nhẹ.

Đêm đó, tiếng hỷ nhạc từ trong cung vọng lại đến tận khuya.

Ta ngồi trong sân Thẩm phủ, uống chén trà do chính tay Cố Hoài Chu hâm nóng, chiếc trâm bạc trên tóc bị gió thổi mát lạnh.

Mặt không đ/au.

Tim cũng không đ/au.

Xuân năm sau, ta và Cố Hoài Chu thành thân.

Hôn yến không tính là xa hoa, nhưng rất náo nhiệt.

Lão thái y Cố uống hai chén rư/ợu, vỗ bàn nói với phụ thân:

“Thằng nhóc nhà ta ít nói, nếu Thẩm cô nương thấy buồn chán, cứ bắt nó học thuộc thêm mấy cuốn y thư, không thuộc hết không được vào phòng.”

Tiếng cười vang khắp sảnh đường suýt nữa làm tung cả mái nhà.

Cố Hoài Chu đứng bên cạnh ta, sắc mặt bình thản, chỉ có vành tai là đỏ ửng.

Ta thấp giọng hỏi y:

“Cố y quan, có sợ không?”

Y nhìn ta.

“Sợ.”

“Sợ cái gì?”

“Sợ nàng thấy ta nhàm chán.”

Ta mỉm cười nắm lấy tay y.

“Vậy từ nay mỗi ngày ngươi nói với ta ba câu nhé.”

Y nghiêm túc gật đầu:

“Được.”

“Câu đầu tiên nói gì?”

Y suy nghĩ một chút.

“Hôm nay mặt có đ/au không?”

Ta cười đến mức mắt cay xè.

Trong động phòng, y tặng ta một tấm gương đồng.

Phía sau gương khắc một nhánh tía tô.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn hộ chung cư sắp giải tỏa, chúng ta về thu dọn thùng đồ cuối cùng

Chương 10
Căn nhà trọ cũ sắp bị phá dỡ, nhà thiết kế chuyển động Phương Niệm Thanh vì thế mà quay lại ngôi nhà từng chung sống với Cố Viễn bốn năm trước, để xử lý thùng đồ cuối cùng của cả hai trong kho. Thẻ nhớ máy ảnh, bảng phân ca, danh sách chuyển nhà chưa gửi, biên lai thanh toán và giấy ủy quyền tác phẩm, từng thứ một dần bóc trần phiên bản "bản thân bị bỏ lại" mà cô đã tin suốt bao năm qua: Năm đó, cô giấu quyết định đi làm xa đến tận ba ngày trước khi chuyển đi, còn Cố Viễn cũng lấy việc chăm sóc ông nội làm lý do để không bàn đến tương lai. Không ai trong hai người âm thầm hy sinh vì đối phương, họ chỉ đơn thuần coi sự im lặng là cách để tác thành cho nhau. Trong thời hạn phá dỡ, họ phân định rõ ràng quyền sở hữu đồ đạc và tác phẩm, Niệm Thanh cũng kiên quyết giữ nguyên bản hợp đồng dài hạn tại Tân Thành đã ký. Sau khi căn nhà bị phá bỏ, họ không lập tức dọn về ở chung, mà bắt đầu lại bằng việc luân phiên thăm hỏi và công khai lịch trình, để mối quan hệ được tiến xa hơn sau khi đã có thể chấp nhận khoảng cách.
0