Những thứ mà kiếp trước cho đến tận lúc ch*t tôi cũng không có, kiếp này tôi đều có đủ cả.
Ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua khe rèm chiếu vào trong.
Từng vệt từng vệt một.
Đậu trên sàn nhà, đậu trên bàn trà, đậu trên cái đĩa trái cây kia.
Rất sáng.
Rất ấm.
Kiếp trước lúc tôi ch*t cóng, bên cạnh chỉ có nửa bát mì tôm.
Kiếp này, trên cổ tay tôi có một chiếc đồng hồ, trước mặt có một bát mì, và sau lưng có một người.
Thế là đủ rồi.
Ông ngồi ở đầu kia chiếc sofa đọc báo.
Lần này tờ báo không cầm ngược nữa.
Tôi cúi đầu làm bài tập.
Tiếng ve kêu ngoài cửa sổ rất vang.
Trong phòng khách rất yên tĩnh.
Nhưng không hề trống trải.
Một chút cũng không hề trống trải.
Hoàn