Anh trai tôi là nam chính trong tiểu thuyết ngược tâm.
Nữ chính mãi vẫn chưa xuất hiện.
Đến khi nữ chính vác cái bụng bầu to đùng đến, tôi ch*t lặng.
Anh trai tôi cũng ch*t lặng theo.
"Tôi và con sẽ ở phòng ngủ chính, anh ngủ sofa," nữ chính ôm đứa bé, lý lẽ hùng h/ồn, "Đời này của anh, chỉ xứng đáng nhường chỗ cho tôi và con tôi thôi."
1.
Khi vừa tìm thấy nữ chính, tôi đã vô cùng kinh ngạc.
"Cô bạn gái cũ mà tên cặn bã Cố Dã vứt đi không xong, chính là... nữ chính của anh trai tôi sao?"
Anh trai tôi vừa đẹp trai hơn Cố Dã, lại còn giàu hơn Cố Dã.
Nữ chính đã theo Cố Dã bảy năm, mới chia tay gần đây.
Cố Dã là kẻ trăng hoa, dù chia tay vẫn đưa đủ tiền, các điều kiện cũng đã thỏa thuận xong, nữ chính còn ngẩng cao đầu nói "Tôi không cần anh nữa", thế mà chẳng hiểu sao một tờ giấy hẹn phẫu thuật ph/á th/ai lại nằm trên bàn đầu giường trong phòng tân hôn của Cố Dã.
Cố Dã phiền phức không thôi: "Tôi còn trẻ thế này, muốn có con, muốn mấy đứa chẳng là chuyện đơn giản sao? Cô ta việc gì phải tự mình dâng hiến mang th/ai cho tôi. Phá đi là vừa đúng!"
Có người cười: "Cô ta là thích cậu rồi, đang ám chỉ cậu đấy."
"Ai bảo cậu không chịu dùng bao, rắc rối đến rồi đấy."
Cố Dã càng phiền hơn: "Thì cô ta uống th/uốc đi. Bây giờ báo cảnh sát tiện như vậy, nếu cô ta không chấp nhận, chẳng lẽ tôi còn cưỡ/ng b/ức cô ta được chắc?"
Lời nói thô.
Lý lẽ lại càng thô thiển đến cực điểm.
Lòng tôi cũng hơi thắt lại.
Ngay cả khi tên khốn Cố Dã này có khuôn mặt coi được, người có thể ở bên cạnh hắn suốt bảy năm trời, rốt cuộc là nhân vật thần thánh nào cơ chứ...
Anh trai tôi đúng là không hổ danh người từng trải qua sóng gió, nhanh chóng chấp nhận sự thật.
"Cô gái trẻ, thường dễ bị kẻ cặn bã thu hút."
"Đã quyết tâm rời xa kẻ cặn bã để bắt đầu cuộc sống mới, thì chúng ta giúp được gì thì giúp thôi."
Ai ngờ đâu, anh trai tôi đã sai, sai một cách thảm hại!
2.
Nữ chính tên Hứa Thanh Hủy, gia cảnh nghèo khó, luôn nhận sự tài trợ từ nhà họ Cố.
Sau khi cha mẹ ruột qu/a đ/ời, cô ấy đổi sang họ Cố.
Thảo nào bao nhiêu năm nay chúng tôi không tìm ra cô ấy.
Anh trai tôi nói đúng, cô ấy còn trẻ, lại là trẻ mồ côi, chắc chắn có nhiều nỗi khổ tâm không thể cưỡng lại.
Chắc chắn là Cố Dã đã b/ắt n/ạt cô ấy!
Chia tay cũng tốt.
Bắt đầu cuộc sống mới đâu có dễ dàng, nhất là khi cô ấy còn đang mang th/ai.
Đúng lúc cô ấy đang b/án những món quà Cố Dã tặng, toàn là mấy thương hiệu bình dân, không đáng tiền, tôi m/ua hết theo giá gốc.
Tôi đến lấy hàng, cô ấy đang gọi điện cho Cố Dã:
"Những thứ anh tặng, tôi không cần nữa."
Cố Dã: "Ồ."
"Cô gọi điện chỉ để nói chuyện này thôi sao?"
"Ph/á th/ai chưa?"
Hứa Thanh Hủy không nhịn được nữa, ngón tay khẽ r/un r/ẩy: "Tất nhiên tôi sẽ phá."
Cô ấy cố nén uất ức: "Chúng ta, không bao giờ gặp lại nữa."
"Thế cô gọi điện cho tôi làm gì? Đại tỷ à, tôi đăng ký kết hôn rồi!" Giọng Cố Dã rõ ràng là đang phát đi/ên.
Hứa Thanh Hủy như chịu phải nỗi nh/ục nh/ã to lớn, hốc mắt đỏ hoe: "Nhưng, lúc trước anh nói... anh và cô ta đăng ký kết hôn, chỉ là đùa thôi mà."
"Đăng ký kết hôn mà đùa được à? Còn không phải tại cô cứ quấn lấy tôi không buông! Tôi không nói thế thì cô chịu biết điều mà cút đi à!" Cố Dã gào thét, tôi đứng ngoài cửa mà vẫn nghe rõ mồn một tiếng quát tháo trong điện thoại.
Nói xong, tút tút tút, Cố Dã cúp máy.
Hứa Thanh Hủy không thể tin nổi, hai hàng nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Thấy cô ấy như vậy, tôi cũng hơi lúng túng.
Thế, an ủi một chút nhỉ?
"Cái đó, chị ơi."
Tôi ngập ngừng lên tiếng.
"Chuyện gì cũng phải nhìn về phía trước. Biết đâu, chị sẽ sớm tìm được người đẹp trai hơn, tốt hơn hắn thì sao."
Ví dụ như anh trai tôi chẳng hạn.
Hứa Thanh Hủy nhanh chóng lau khô nước mắt.
"Hừ."
Cô ấy kh/inh khỉnh nhìn tôi, vô cùng tự tin: "Tất nhiên là tôi sẽ tìm được. Đến lúc đó, dù Cố Dã có quỳ trước mặt c/ầu x/in tôi, tôi cũng không thèm liếc hắn một cái."
"Chuyện này có xảy ra được không thế?"
"Sao lại không, cô coi thường sức hút của tôi à?"
3.
Bước ra khỏi cuộc thất tình không hề đơn giản, nhất là khi cô ấy còn trở thành trò cười cho cả giới thượng lưu.
Anh trai bảo tôi giúp cô ấy, nhưng tôi thấy nhận định của anh về nữ chính có lỗ hổng rất lớn.
Vế sau thì đúng.
Thôi được, tôi phải giúp cô ấy.
Đáng tiếc là, dù tôi muốn hỗ trợ tài chính cho cô ấy, cũng chẳng có lý do gì chính đáng, cô ấy bây giờ cũng không đi học nữa.
"Hay là, chị đến công ty nhà em làm việc đi?"
Nhờ việc m/ua đồ mà tôi và cô ấy trở thành bạn bè trên mạng, trò chuyện vài ngày cũng dần thân thiết.
Tôi nói với cô ấy rằng, thế lực nhà họ Cố không vươn tới công ty nhà tôi được. Tôi là đại tiểu thư nhà họ Tần, chị ấy có thể đến làm đồng nghiệp của tôi, đảm bảo tiền nhiều việc nhàn.
Sau đó, tôi sẽ m/ua một căn hộ cao cấp làm ký túc xá cho nhân viên.
Dù sao bây giờ cô ấy cũng đang phải thuê nhà.
Xe cộ thì chắc chắn phải m/ua một chiếc, cứ nói là phúc lợi nhân viên.
Rồi tìm đại lý do nào đó để thăng chức tăng lương,
Thăng tiến dần lên cấp cao, sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với anh trai tôi hơn.
Dù họ là cặp đôi định mệnh, nhưng cũng phải tiếp xúc thực tế mới biết cô ấy nghĩ gì.