“Niệm Niệm, cuối cùng em cũng được giải thoát rồi.”
Cơ thể Chu Hoài An đ/ập mạnh xuống mặt đất trong một cú va chạm k/inh h/oàng. Cơn đ/au dữ dội như thủy triều trong phút chốc nhấn chìm mọi dây th/ần ki/nh của anh.
Trong giây phút lâm chung, tầm nhìn của anh trở nên nhòe đi. Anh dường như nhìn thấy ở góc phố xa xa, một bóng hình trong chiếc váy trắng muốt đang đi/ên cuồ/ng chạy về phía này.
Khóe miệng Chu Hoài An từ từ nở một nụ cười giải thoát. Đôi môi anh khẽ động:
“Đây là điều cuối cùng anh có thể làm cho em.”
“Niệm Niệm.”
Giọng nói yếu ớt, nhanh chóng tan biến vào không trung lạnh lẽo.
Ba ngày sau, tôi ở sân bay, làm thủ tục lên chuyến bay ra nước ngoài. Không rơi nước mắt, không ngoảnh đầu nhìn lại.
Lâm Mục nắm ch/ặt lấy tay tôi. Mọi ân oán tình th/ù năm xưa, theo cú nhảy của Chu Hoài An, cũng đã hoàn toàn bị thời gian ch/ôn vùi.
Tôi biết, cái ch*t của Chu Hoài An là món n/ợ mà tôi mãi mãi không thể trả hết. Nhưng đây cũng là món quà cuối cùng mà Chu Hoài An có thể dành cho tôi.
Chúng tôi bước vào cửa khởi hành. Ở nơi xứ người xa xôi, Tô Niệm cuối cùng đã trở thành Trình Dã. Những ký ức nhuốm màu m/áu ấy, từ nay về sau không bao giờ còn xuất hiện trong giấc mơ của tôi nữa.
(Hết)