“Th* th/ể cô cứ để lại đó, tôi sẽ sắp xếp người xử lý, cô về trước đi, lỗi lầm của cô tôi cũng không truy c/ứu nữa.”
Giọng Thẩm Triệt bình thản, cứ như thể hắn đang ban ơn tha thứ cho tôi, đẩy nỗi h/ận th/ù trong lòng tôi lên đến đỉnh điểm.
Tôi nhìn hắn, từng chữ từng chữ một thốt ra:
“Thẩm Triệt, từ nay về sau, tôi và anh không ch*t không thôi.”
Tôi ôm con gái, xoay người định rời đi.
Nhưng chưa kịp bước ra khỏi cổng biệt thự, giọng nói bất lực của Thẩm Triệt vang lên từ phía sau:
“An Nhiên, hiểu chuyện một chút được không? Đừng quên, mẹ cô vẫn đang nằm viện chờ điều trị đấy.”
Tôi buộc phải dừng bước.
Cơ thể D/ao D/ao trong lòng tôi càng lúc càng lạnh lẽo, cứng đờ.
Phía sau, giọng nói của Thẩm Triệt càng khiến tôi lạnh buốt thấu xươ/ng:
“Tôi cũng không nỡ lòng tà/n nh/ẫn với cô như vậy, nhưng nếu cô cứ bướng bỉnh thế này, tôi cũng chỉ còn cách nhẫn tâm…”
“Đó là người thân cuối cùng của cô rồi đấy, An Nhiên, cô hãy cân nhắc cho kỹ.”
Giọng điệu không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo lời đe dọa khiến tôi không thể kháng cự.
Hắn cũng biết, đó là người thân cuối cùng của tôi mà!
Còn nhớ năm đó, hắn chỉ là một gã nghèo có tài mà không gặp thời.
Nhờ học bổng, hắn tốt nghiệp từ một ngôi trường danh giá, ai cũng nói hắn là điển hình của việc “con nhà nghèo vượt khó”.
Là cựu sinh viên cùng trường, tôi đã nghe danh hắn từ rất sớm.
Nghèo khó nhưng lại vô cùng có khí phách, rõ ràng đã đến mức không cơm ăn, nhưng ch*t cũng không chịu để doanh nghiệp nước ngoài thâu tóm bằng sáng chế của mình.
Cộng thêm vẻ ngoài lạnh lùng, cao ngạo, nói thật, những cô gái theo đuổi hắn năm đó không hề ít.
Còn tôi chính là kẻ đi/ên cuồ/ng nhất.
Bất kể hắn có cần hay không, có để ý hay không, tôi cứ chở từng xe quà đến ký túc xá của hắn.
Hắn đi đâu, tôi theo đó. Người ta nói “gái theo trai cách một lớp vải”, tôi đinh ninh rằng chỉ cần mình đủ mặt dày, nhất định hắn sẽ yêu tôi.
Quả nhiên, ba tháng sau, hắn đồng ý lời tỏ tình của tôi. Tôi nhìn vào đôi mắt đẹp đẽ mà xa cách của hắn, không kìm được mà bắt đầu mơ mộng:
Giá như có một ngày, hắn có thể dùng đôi mắt này nhìn tôi đầy yêu thương…
Tình cảm của chúng tôi lúc đó thực ra không được người ngoài đá/nh giá cao.
Có người nói, tiểu thư ăn chơi như tôi chẳng qua chỉ đang chơi đùa với Thẩm Triệt mà thôi.
Cũng có người nói, thiên tài nghèo khó như Thẩm Triệt sẽ bị làm bẩn bởi một tiểu thư nhà giàu đầy mùi tiền như tôi.
Loay hoay yêu nhau suốt ba năm, từ những lời mỉa mai ban đầu đến những lời chúc phúc cuối cùng.
Ngày tốt nghiệp, tôi dẫn Thẩm Triệt về nhà.
Nhưng đáp lại lại là sự phản đối kịch liệt từ cha mẹ.
Cha tôi sa sầm mặt mày, nói với tôi:
“Loại đàn ông ‘phượng hoàng’ không đáng tin, huống hồ hắn thông minh như vậy, An Nhiên, con không chơi lại hắn đâu.”
Mẹ cũng khuyên tôi:
“Thằng bé Bùi Thanh Việt mà chúng ta biết rõ gốc gác vẫn phù hợp với con hơn.”
Nhưng lúc đó tôi bị tình yêu làm cho mờ mắt, chẳng nghe lời khuyên nào, thậm chí còn tuyên bố:
“Chính vì hắn thông minh nên con mới yêu hắn, sau này con sẽ sinh một đứa con thông minh giống hắn, không giống cái tên ngốc Bùi Thanh Việt kia.”
“Cha, mẹ, con biết hai người muốn con kết hôn với nhà họ Bùi để liên hôn, nhưng cuộc đời con, con phải tự làm chủ, con tuyệt đối không thỏa hiệp.”
Cha mẹ kiên quyết không đồng ý, tôi tức gi/ận bỏ nhà ra đi.
Vì gi/ận dỗi, tôi bất chấp tất cả, trực tiếp đi đăng ký kết hôn với Thẩm Triệt, tổ chức một đám cưới vô cùng sơ sài tại quê nhà hắn.
Không ngờ hai tháng sau, cha mẹ gặp t/ai n/ạn giao thông.
Cha mất tại chỗ, mẹ bị thương nặng trở thành người thực vật.
Lúc đó, Thẩm Triệt ôm người đ/au khổ tột cùng là tôi vào lòng:
“Sau này anh sẽ thay cha mẹ chăm sóc em cả đời.”
Vậy mà giờ đây, vì người đàn bà khác, hắn lại dùng mạng sống của mẹ tôi để đe dọa tôi.
Tôi đã không còn phân biệt được mình nên h/ận hắn, hay h/ận chính bản thân mình nữa.
Nước mắt chầm chậm rơi xuống, phía sau, lời đe dọa của Thẩm Triệt vẫn tiếp tục:
“Tống An Nhiên, mạng của mẹ cô nằm trong tay cô đấy.”
“Sống hay ch*t, tự cô chọn.”
Tôi quay đầu lại.
Ánh mắt Thẩm Triệt dịu dàng hơn đôi chút:
“Thế mới đúng chứ, ngoan một chút, bình tĩnh lại, làm sạch vết thương đi, lát nữa đi nấu bát canh an thần.”
“Loại mà cô nấu ngon nhất ấy, Uyển Ngư tối nay bị kinh sợ, cần phải bồi bổ cho tốt.”
Hắn bế Hạo Hạo lên, không nhìn tôi lấy một cái rồi quay lưng bỏ đi.
Trời bắt đầu đổ mưa phùn.
Canh an thần, loại mà tôi nấu ngon nhất.
Ngày trước, tôi thường xuyên nấu cho Thẩm Triệt.
Khi đó cha mẹ vừa gặp chuyện, công ty hỗn lo/ạn, Thẩm Triệt với tư cách là chồng hợp pháp đã đứng ra gánh vác mọi thứ.
Thời điểm đó, hắn thường xuyên tăng ca suốt đêm, g/ầy rộc cả người. Tôi xót xa bảo hắn nghỉ ngơi, hắn lại nói:
“Nhiều người đang dòm ngó công ty, anh không thể để em chịu thiệt, anh nhất định sẽ giúp em giữ vững mọi thứ.”
Vì thế, một người từ nhỏ không bao giờ phải động tay vào việc gì như tôi đã học cách nấu canh an thần.
Cũng chỉ nấu cho riêng mình hắn.
Vậy mà giờ đây, hắn lại bắt tôi nấu cho “ánh trăng sáng” của hắn.
Tôi theo bản năng ôm ch/ặt lấy D/ao D/ao trong lòng, sợ con bé bị nước mưa làm ướt.
Loạng choạng chạy vào nhà, lại bị món phụ kiện trang trí bánh kem còn sót lại dưới đất vướng chân, ngã nhào một cái thật mạnh.
Đầu đ/ập mạnh xuống đất, nhưng tôi tuyệt đối không nỡ buông D/ao D/ao ra.
Nhìn kỹ lại, món phụ kiện bánh kem làm tôi vấp ngã kia, lại chính là một nhân vật Ultraman.
Nỗi bi ai trong lòng lại một lần nữa nhấn chìm toàn thân tôi.