Chiếc đĩa trước mặt tôi, từ đầu đến cuối vẫn luôn trống không.

Tôi chỉ nhấp từng ngụm nhỏ nước lọc.

Lâm Vi vừa nhét thức ăn vào miệng, vừa liếc nhìn tôi qua khóe mắt.

Thấy tôi chẳng ăn gì, đáy mắt nó lóe lên tia toan tính.

Nó quay sang, giả vờ lo lắng lên tiếng với bố mẹ và Thẩm Triệt.

“Chị, sao chị không ăn ạ?”

“Có phải chị vẫn còn gi/ận chuyện bố mẹ nói ban ngày không?”

“Chị đừng trách bố mẹ, họ cũng là vì tốt cho chị thôi. Chị thực sự… cần phải quản lý vóc dáng của mình rồi.”

Lời của nó nói ra thật “tâm lý”, thật “biết điều”.

Trong chớp mắt, bầu không khí ấm áp trên bàn ăn đông cứng lại.

Bố sầm mặt xuống.

“Lâm Niệm, con lại đang giở chứng gì thế?”

“Cả nhà ăn bữa cơm vui vẻ, con cứ phải trưng cái bộ mặt đó ra cho ai xem?”

Mẹ cũng cau mày.

“Đúng thế, Vi Vi đã hiểu chuyện khuyên nhủ con như vậy mà con còn không biết điều.”

“Không ăn cơm là muốn tuyệt thực phản đối à? Nhìn cái đống th!t trên người con đi, nhịn hai bữa cũng không ch*t được đâu!”

Ánh mắt Thẩm Triệt càng lạnh như băng.

“Lâm Niệm, cô có thể trưởng thành một chút được không?”

“Vi Vi sắp trở thành người của công chúng rồi, cô là người nhà của em ấy, có thể đừng trẻ con, đừng kéo chân em ấy được không?”

Từng câu chỉ trích y hệt như kiếp trước.

Bàn tay tôi để dưới gầm bàn, móng tay gần như cắm sâu vào da th!t.

Nhưng tôi không ngẩng đầu, cũng không phản bác.

Tôi chỉ ôm lấy ngựk mình, phát ra một tiếng đ/au đớn kìm nén, cơ thể lảo đảo, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

“Ưm…”

Động tác của tôi rất nhẹ nhưng đủ để thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Động tác nhai của Lâm Vi khựng lại.

Thẩm Triệt mất kiên nhẫn hỏi: “Cô lại làm sao nữa?”

Tôi thở dốc, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, giọng nói yếu ớt như thể sắp đ/ứt hơi.

“Em… em thấy ngựk bí bách quá, không thở nổi…”

“Bụng cũng trướng quá, khó chịu quá…”

Vừa nói, tôi vừa dùng tay chống lên bàn, làm động tác buồn nôn.

Dáng vẻ này y hệt triệu chứng của tôi trước khi bị nhồi m/áu cơ tim ở kiếp trước.

Sắc mặt Lâm Vi lần đầu tiên thay đổi.

Nó dừng đũa, nhìn chằm chằm vào tôi.

Trong ánh mắt đó có kinh ngạc, có khó hiểu, và cả một tia hoảng lo/ạn mà ngay cả nó cũng không nhận ra.

Bố mẹ cũng bị tôi dọa cho gi/ật mình.

“Chuyện gì thế này? Vừa nãy chẳng phải vẫn ổn sao?”

“Con không phải đang giả vờ đấy chứ? Chỉ để tranh thủ sự thương hại thôi à?” Giọng mẹ đầy nghi ngờ.

Tôi không còn sức để nói thêm, chỉ đ/au đớn cuộn tròn người lại, nhịp thở ngày càng dồn dập.

Thẩm Triệt nhìn gương mặt trắng bệch và lồng ngựk phập phồng của tôi, ánh mắt từ mất kiên nhẫn cũng chuyển sang d/ao động.

“Cô ấy… trông không giống đang giả vờ.”

Cuối cùng, bố là người quyết định.

“Thôi thôi, đừng ăn nữa! Đi b/ệnh viện!”

Tuy miệng vẫn càu nhàu nhưng ông vẫn đứng dậy đỡ tôi.

Trên đường tới b/ệnh viện, Lâm Vi không nói một lời.

Nó ngồi đối diện tôi, ánh mắt luôn khóa ch/ặt trên người tôi như muốn nhìn thấu tâm can.

Nó không hiểu nổi.

Rõ ràng người ăn là nó, tại sao tôi lại đột ngột biểu hiện triệu chứng khó tiêu, thậm chí là đá/nh trống ngựk?

Còn tôi chỉ tựa vào cửa xe, nhắm mắt lại, cảm nhận sự nặng nề và trì trệ quen thuộc do lượng dầu mỡ và calo vượt ngưỡng trong cơ thể mang lại.

Lâm Vi, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.

Mọi đ/au khổ mà mày gây ra cho tao, tao sẽ bắt mày trả lại gấp bội.

Đến b/ệnh viện, tôi được đưa thẳng vào cấp c/ứu.

Đăng ký, khám b/ệnh, làm một loạt xét nghiệm.

Tôi kiên quyết yêu cầu làm các xét nghiệm toàn diện nhất, bao gồm điện tâm đồ, công thức m/áu, đặc biệt là mỡ m/áu và đường huyết.

Bác sĩ là một người phụ nữ trung niên nghiêm túc, sau khi nhìn vóc dáng hơi m/ập của tôi và nghe tôi trình bày, bà đã viết đơn xét nghiệm.

Trong lúc chờ kết quả, Thẩm Triệt và bố mẹ đều túc trực bên ngoài.

Sự kiên nhẫn của họ rõ ràng đã sắp cạn kiệt.

“Mẹ thấy nó làm quá lên thôi, chắc chắn là dạo này gi/ảm c/ân nên đói quá hạ đường huyết đấy.” Mẹ càu nhàu mất kiên nhẫn.

“Lát nữa kết quả ra mà không sao, xem tôi dạy dỗ nó thế nào! Chỉ giỏi làm khổ người khác!” Bố cũng sầm mặt.

Thẩm Triệt không nói gì, anh ta khoanh tay tựa vào tường, đôi lông mày nhíu ch/ặt đã nói lên tất cả.

Chỉ có Lâm Vi, nó ngồi trên ghế dài, hai tay siết ch/ặt vạt áo, ánh mắt đảo liên tục.

Nó đang sợ.

Nó đang sợ một điều gì đó vượt quá nhận thức của nó đang xảy ra.

Chẳng bao lâu sau, y tá cầm xấp báo cáo đi ra.

“Người nhà của b/ệnh nhân Lâm Niệm là ai ạ?”

“Là chúng tôi.” Bố mẹ và Thẩm Triệt lập tức vây lại.

Biểu cảm của y tá rất nghiêm trọng.

“Tình trạng của b/ệnh nhân không khả quan lắm, mọi người đi theo tôi, bác sĩ có chuyện cần nói.”

Câu nói này khiến cả ba người ở hành lang sững sờ.

Họ đi theo y tá vào phòng làm việc của bác sĩ.

Tôi không đi theo, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Quả nhiên, không lâu sau, từ trong phòng làm việc truyền ra giọng nói cao vút, đầy khó tin của mẹ tôi.

“Cái gì?! Gan nhiễm mỡ độ nặng? Mỡ m/áu cao? Đường huyết cũng vượt ngưỡng nghiêm trọng?”

“Bác sĩ, có phải ông nhầm rồi không! Con gái tôi mới hai mươi hai tuổi thôi mà!”

Giọng bố cũng đầy bàng hoàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm