Rất nhanh sau đó, người dẫn chương trình xuất hiện. Sau những lời mở đầu đầy sôi động, nhân vật chính Lâm Vi xuất hiện đầy rạng rỡ trong tiếng reo hò của vạn người.
Hôm nay cô ta mặc một bộ đồ thể thao bó sát màu vàng chói, làm nổi bật lên vóc dáng mảnh mai, thon thả đến mức tận cùng. Cô ta trông đầy tự tin và nụ cười rạng rỡ.
“Hello, chào mọi người, mình là Lâm Vi!”
Cô ta chào hỏi khán giả, tạo nên từng đợt thét gào phấn khích.
Theo quy trình, trước tiên cô ta phải thực hiện đo lường chỉ số cơ thể ban đầu.
Cô ta đứng lên chiếc máy đo tinh vi kia. Rất nhanh, màn hình lớn hiển thị một loạt dữ liệu:
Chiều cao: 168cm.
Cân nặng: 45.0kg.
Tỷ lệ mỡ cơ thể: 18.2%.
Tất cả dữ liệu đều hoàn hảo đến mức đáng kinh ngạc.
Các chuyên gia dinh dưỡng và huấn luyện viên thể hình tại hiện trường cũng phải trầm trồ khen ngợi, gọi đây là “thể chất trao đổi chất hoàn hảo trăm năm có một”.
Người hâm m/ộ càng trở nên cuồ/ng nhiệt.
[Á á á! Vi Vi đúng là tiên nữ! Dữ liệu này quá tuyệt vời!]
[Anti-fan nhìn cho kỹ nhé! Vi Vi của chúng tôi là hàng thật giá thật!]
[Mong chờ thử thách hôm nay!]
Tiếp theo chính là tiết mục quan trọng nhất hôm nay – thử thách Calo Cực Hạn.
Nhân viên đẩy ra món chính của ngày hôm nay: một “ngọn núi calo” được xếp từ burger, gà rán, pizza, khoai tây chiên và coca.
Theo ước tính của chuyên gia, tổng lượng calo của ngọn núi thức ăn này vượt quá 20.000 kcal. Lượng calo mà một phụ nữ trưởng thành bình thường nạp vào trong một tuần cũng chỉ đến thế mà thôi.
Việc Lâm Vi cần làm là ăn sạch tất cả trong vòng hai tiếng đồng hồ.
“Vậy thì, thử thách bắt đầu ngay bây giờ!”
Theo lệnh của người dẫn chương trình, Lâm Vi cầm lấy một chiếc burger bò hai tầng và bắt đầu màn trình diễn của mình.
Cô ta ăn rất nhanh nhưng cũng rất tao nhã. Mỗi miếng cắn trông như đang quay quảng cáo ẩm thực vậy. Vừa ăn, cô ta vừa tương tác với người dẫn chương trình, trông vô cùng thoải mái.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua. Burger, gà rán, pizza... thức ăn trên bàn giảm đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Còn Lâm Vi, trông chẳng có chút thay đổi nào. Cô ta vẫn thon thả, vẫn tràn đầy sức sống. Dữ liệu thời gian thực trên màn hình lớn hiển thị cân nặng của cô ta thậm chí còn giảm nhẹ 0.1kg do mất nước cơ thể.
Toàn trường sôi sục.
“Trời ơi! Đây là thể chất thần thánh gì thế này!”
“Thật sự ăn không b/éo kìa! Không thể tin nổi!”
“Vi Vi! Cậu là thần tượng của tớ!”
Bố mẹ tôi nhìn mà mặt mày rạng rỡ, tự hào không thôi. Thẩm Triệt càng đắc ý nhìn về phía tôi, vẻ mỉa mai trong ánh mắt gần như trào ra ngoài.
“Thấy chưa, Lâm Niệm?”
“Đây chính là sự thật, là khoa học.”
“Những lời nói dối nực cười của cô, trước sự thật này, chẳng khác nào trứng chọi đ/á.”
Tôi không nhìn anh ta. Ánh mắt tôi vẫn luôn khóa ch/ặt vào Lâm Vi trên sân khấu. Tôi siết ch/ặt chiếc mặt dây chuyền ngọc trong túi. Thời cơ, sắp đến rồi.
Ngay khi Lâm Vi cầm miếng pizza cuối cùng lên, chuẩn bị hoàn thành thử thách vĩ đại này, tôi đứng dậy. Tôi rẽ đám đông, từng bước từng bước đi về phía sân khấu.
Hành động của tôi lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
“Người phụ nữ đó là ai thế? B/éo quá...”
“Hình như là chị gái của Lâm Vi, ngồi ở khu người thân.”
“Cô ta định làm gì thế?”
Bảo vệ định lên ngăn cản, nhưng Thẩm Triệt ra hiệu cho họ thả tôi đi. Chắc anh ta nghĩ rằng tôi định lên sân khấu để sám hối, xin lỗi Lâm Vi trước mặt công chúng. Thứ anh ta muốn xem chính là bộ dạng nhếch nhác, x/ấu xí này của tôi.
Tôi bước lên sân khấu, dừng lại ở khoảng cách chỉ ba bước chân so với Lâm Vi.
Lâm Vi đang định cắn miếng pizza, nhìn thấy tôi thì sững người. Trong mắt cô ta thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn, nhưng nhanh chóng bị sự đắc ý thay thế.
“Chị? Sao chị lại lên đây?” Cô ta giả vờ ngạc nhiên hỏi.
“Là đã nghĩ thông suốt, định xin lỗi em trước mặt khán giả cả nước sao?”
Tôi nhìn cô ta, mỉm cười.
“Không.”
“Chị lên đây là muốn tặng cho em một món quà.”
Vừa nói, tôi vừa đưa tay ra. Không phải để chạm vào cô ta, mà là chỉ vào chiếc máy đo tinh vi dưới chân cô ta.
“Lâm Vi, em có dám đứng lên đó đo lại một lần nữa không?”
Lời nói của tôi khiến tất cả mọi người sững sờ. Sắc mặt Lâm Vi thay đổi trong chớp mắt. Cô ta theo bản năng lùi lại một bước.
“Chị... chị nói bậy bạ gì thế!”
“Em đang trong lúc thử thách, đo cái gì mà đo!” Cô ta có chút chột dạ, cố tỏ ra cứng rắn.
Thẩm Triệt bên dưới sân khấu cũng cau mày, quát lớn: “Lâm Niệm! Đừng quậy phá! Xuống ngay!”
Tôi không quan tâm đến anh ta. Tôi chỉ nhìn Lâm Vi, từng bước tiến lại gần cô ta. Tay tôi vẫn giấu trong túi, siết ch/ặt chiếc mặt dây chuyền ngọc đã bắt đầu nóng ran. Tôi dồn hết tinh thần lực, hết thảy h/ận th/ù vào đó. Lần này, tôi không cần sự trì hoãn, không cần giảm bớt. Thứ tôi muốn chính là sự bùng n/ổ tức thì!
“Sao thế? Không dám à?”
Tôi mỉm cười, tiếp tục tiến về phía cô ta.
“Chẳng phải em là “hố đen calo” sao? Chẳng phải em trời sinh ăn không b/éo sao?”
“Hai mươi nghìn kcal cỏn con này, với em chắc chẳng là gì nhỉ?”
“Hay là, những thứ em ăn vào, đều...”
Tôi cố tình dừng lại một chút, rồi chỉ tay vào cơ thể m/ập mạp của chính mình. Đồng tử Lâm Vi co rút mạnh.