Âm thanh x/é toạc da th!t khiến người ta gh/ê răng.
Một thần mạch hoàn chỉnh, tỏa ra ánh sáng vàng kim thuần khiết, bị tôi sống sượng rút ra khỏi cơ thể hắn.
M/áu nóng b/ắn tung tóe lên mặt tôi.
Sở Kinh Lan ngửa đầu.
Phát ra một tiếng gào thét thảm thiết không giống tiếng người.
Cả người mềm nhũn như vũng bùn trên mặt đất.
Hào quang thiên tài thuộc về hắn, vào khoảnh khắc này hoàn toàn tan vỡ.
Làn da vốn dĩ tỏa sáng vàng kim, nhanh chóng trở nên xám xịt nhợt nhạt.
Tôi vẩy sạch vết m/áu trên thần mạch.
Cẩn thận cất nó vào trong lòng.
Những tu sĩ trốn ở đằng xa dưới đài, nhìn tôi với ánh mắt như nhìn một con quái vật.
"Đó là... thần mạch trong truyền thuyết sao?"
"Thần mạch của Sở công tử... hóa ra thực sự là đồ cư/ớp được?"
"Vừa rồi bà ta nói đó là của con trai bà ta... trời ạ..."
Những tiếng bàn tán như những cái t/át giáng xuống mặt Sở Kinh Lan.
Hắn nằm bò trong vũng m/áu, cào cấu mặt đất đến mức móng tay lật ngược cả lên.
"Tiện nhân... ngươi h/ủy ho/ại ta..."
Giọng hắn yếu ớt, ánh mắt oán đ/ộc đến cực điểm.
"Mẹ ta... sư tôn ta... nhất định sẽ băm vằm ngươi thành trăm mảnh..."
Tôi nhìn xuống hắn từ trên cao.
"Được thôi."
"Ta đợi bọn họ đến nộp mạng."
Tôi quay người, giẫm lên bãi chiến trường hỗn độn rời khỏi đài Thí Ki/ếm.
Trở về căn nhà tranh rá/ch nát.
Tôi ch/ôn thần mạch dính m/áu xuống chậu linh tuyền.
Ánh sáng vàng hòa vào đất.
Cây mầm Lang Can trong chậu cao thêm một tấc với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Những chiếc lá vàng úa cũng ánh lên một chút sắc xanh.
"Mẫu thân..."
Lá cây xào xạc, truyền ra giọng nói yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống của Chúc Tuế.
"Người có bị thương không? Con ngửi thấy mùi m/áu tanh nồng nặc."
Cậu bé dùng cành cây khẽ quét qua tay áo tôi.
"Không phải m/áu của mẹ."
Tôi vuốt ve thân cây, giọng dịu lại.
"Tuế Tuế cứ hấp thụ đi, rất nhanh thôi sẽ trở lại như cũ."
Đúng lúc này.
Bầu trời vốn đang trong xanh, đột nhiên tối sầm lại.
Cuồ/ng phong cuốn theo lá rụng trong sân.
Một luồng uy áp cực kỳ ngang ngược từ trên trời giáng xuống, đ/ập mạnh vào kết giới của căn nhà.
Kết giới phát ra một tiếng giòn tan không chịu nổi sức ép.
Vỡ tan.
【Đến rồi đến rồi! đá/nh kẻ nhỏ thì kẻ già xuất hiện!】
【Mẹ của nam chính là Tô Chỉ Nhân dẫn theo Chấp Pháp Đường của Lăng Vân Tông tới rồi!】
【Người phụ nữ này ch*t chắc rồi, Tô Chỉ Nhân là tiểu sư muội ánh trăng sáng của Yến Thanh Hư, trong tay có vô số pháp bảo!】
Tôi vỗ vỗ vào thân cây của Chúc Tuế, bày ra một lớp màn cách âm.
Quay người bước ra khỏi sân.
Giữa không trung.
Chục tên ki/ếm tu mặc đạo bào Lăng Vân Tông đang ngự ki/ếm đứng đó.
Bao vây căn nhà của tôi chật như nêm cối.
Người phụ nữ đứng đầu, mặc một chiếc váy tay áo Lưu Vân rực rỡ.
Dung mạo kiều diễm, cằm hất cao ngạo nghễ.
Ánh mắt nhìn người toát ra vẻ kiêu ngạo bẩm sinh.
Tô Chỉ Nhân.
Sư muội đồng môn của Yến Thanh Hư.
Năm xưa Yến Thanh Hư vì đỡ thiên lôi cho cô ta mà suýt h/ủy ho/ại nửa thân tu vi.
Thảo nào Sở Kinh Lan có thể bái vào môn hạ Yến Thanh Hư.
Hóa ra là yêu ai yêu cả đường đi lối về.
"Chính là con tiện tì nhà ngươi, đã làm hại Lan nhi nhà ta?!!"
Tô Chỉ Nhân trừng mắt nhìn tôi.
Ánh mắt như muốn x/é x/ác tôi ra từng mảnh.
Cô ta không nhận ra tôi.
Năm xưa khi tôi ở bên Yến Thanh Hư, rất ít khi lộ diện ở Lăng Vân Tông.
Trong mắt cô ta, tôi có lẽ chỉ là một kẻ tán tu không biết sống ch*t.
"Ta chỉ lấy lại thứ thuộc về con trai ta."
Tôi nhìn cô ta, giọng điệu bình thản.
"Con trai cô vốn là phế mạch, cư/ớp thần cốt của con ta. Ta chưa gi*t nó, đã là nể mặt lắm rồi."
Tô Chỉ Nhân như vừa nghe thấy chuyện cười lớn nhất thế gian.
Cười lạnh một tiếng.
"Con trai ngươi là cái thứ gì? Một con yêu th/ai hạ tiện!"
"Lan nhi nhà ta sinh ra là để làm chủ thiên hạ. Mượn xươ/ng của con trai ngươi dùng chút, đó là phúc phận của các ngươi!"
"Ngươi không biết ơn thì thôi, lại còn dám h/ủy ho/ại căn cơ của nó!"
Cái logic cư/ớp bóc đương nhiên này.
Nghe đến mức huyệt thái dương của tôi gi/ật liên hồi.
【Vãi, nữ phụ này ngang ngược quá, tam quan đi theo ngũ quan luôn rồi.】
【Tu tiên giới chẳng phải là cá lớn nuốt cá bé sao? Phản diện đáng đời bị cư/ớp mà.】
Bình luận vẫn đang đổ thêm dầu vào lửa.
Tôi lười nói nhảm nữa.
Tay phải vươn ra.
Con d/ao mổ lợn gỉ sét xuất hiện trở lại trong tay tôi.
"Đã không nói thông được, vậy thì đừng nói nữa."
Tôi giậm chân một cái, mặt đất lập tức nứt toác.
Cả người như một viên đạn lao vút lên không trung.
"Lập trận! Cho bổn phu nhân bắt con tiện tì này!"
Tô Chỉ Nhân thét lên chói tai.
Chục tên ki/ếm tu Lăng Vân Tông đồng loạt rút ki/ếm, ánh ki/ếm đan xen thành một lưới giăng bắt khổng lồ.
ụp xuống đầu tôi.
Tôi cười lạnh.
Không né không tránh.
Hai tay nắm ch/ặt cán d/ao, hướng thẳng về phía lưới ki/ếm,
Một đ/ao ch/ém xuống.
Không có bất kỳ ki/ếm quyết hoa mỹ nào.
Chỉ có sự b/ạo l/ực thuần túy đến cực hạn.
Ầm--!
đ/ao khí hóa thành một cơn cuồ/ng phong hình b/án nguyệt.
Lưới ki/ếm bị x/é nát như tờ giấy dán.
Kèm theo hàng loạt tiếng kêu thảm thiết, chục tên ki/ếm tu như sủi cảo rơi xuống từ không trung.
đ/ập xuống đất nôn ra m/áu tươi.
Sự kiêu ngạo trên mặt Tô Chỉ Nhân lập tức cứng đờ.
Cô ta cuối cùng cũng nhận ra tình hình không ổn.
Hoảng lo/ạn tế ra một tấm gương hộ tâm khắc đầy trận văn phức tạp.
Đó là pháp bảo hộ mạng Yến Thanh Hư đưa cho cô ta.
Tôi đáp xuống trước mặt cô ta.
Phản thủ một đ/ao.
Khắc rắc.
Tấm gương hộ tâm được mệnh danh có thể đỡ được toàn lực một kích của Nguyên Anh kỳ.
Bị con d/ao mổ lợn ch/ém làm đôi.