Cô con gái giả khóc lóc sướt mướt nói không muốn rời khỏi nhà, vừa nhìn tôi vừa nói rằng sự trở về của tôi khiến cô ta chịu áp lực quá lớn, ngày nào vai cũng đ/au nhức.

Tôi nghe những lời “trà xanh” ấy, trong lòng có chút phân vân.

Liệu có nên nói cho cô ta biết,

cái cảm giác áp lực, đ/au vai đó là vì trên vai cô ta đang có hai con “m/a” hay không?

【Chính văn】

Một

Khi tôi bước vào cửa, cô con gái giả Thiệu Nhạc Di đang ôm lấy mẹ ruột của tôi, cũng chính là bà Lý Vân Lam mà làm nũng.

“Mẹ ơi, con không nỡ rời xa mẹ.”

“Nhạc Di, mẹ cũng không nỡ xa con. Con đừng sợ. Cho dù cái con Trương Du Nhiên kia có quay về, mẹ cũng sẽ không để con phải rời đi đâu.”

“Nhưng mà, lỡ chị ấy không cho con ở lại thì sao?”

“Nó mà dám không cho con ở lại, mẹ sẽ đuổi nó đi.”

Bà Lý Vân Lam nói xong, không biết nghĩ đến điều gì, giọng điệu dịu lại vài phần.

“Con yên tâm, dù sao nó ở cái nhà này cũng chẳng được bao lâu đâu. Không gì có thể làm khó con được cả.”

“Như vậy có ổn không ạ?”

Niềm vui trên gương mặt Thiệu Nhạc Di không sao giấu nổi, nhưng lời nói ra lại toàn là giọng điệu “trà xanh”.

“Mẹ ơi, thật ra con rời đi cũng không sao cả. Thời gian này, cứ nghĩ đến việc mình chiếm mất vị trí của chị, con lại thấy tự trách, thấy khó chịu vô cùng. Mấy ngày nay, đêm nào con cũng ngủ không ngon, lồng ngựk bức bối khó thở, kéo theo cả vai đ/au nhức như muốn n/ổ tung.”

Nghe đến đây, tôi nhìn hai con “m/a” đang bám riết trên vai Thiệu Nhạc Di, thực sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Tiếng cười của tôi trực tiếp c/ắt ngang màn kịch “tình mẹ con sâu nặng” trong phòng khách.

Thiệu Nhạc Di nhìn thấy tôi, sau khi đá/nh giá tôi từ đầu đến chân một lượt.

Cô ta tiến lên nắm lấy tay tôi: “Chị là chị Du Nhiên phải không? Mau vào đi. Mẹ nhớ chị lắm đấy.”

Ánh mắt tôi rơi vào hai con “m/a” trên vai cô ta.

Giữa ban ngày ban mặt mà m/a q/uỷ lại có thể ngang nhiên bám trên vai cô ta như vậy.

Phải là nghiệt duyên sâu dày đến mức nào mới được như thế chứ.

Tôi không nói gì, Thiệu Nhạc Di liền thay đổi biểu cảm.

“Chị, có phải chị đang trách em không? Xin lỗi chị, đúng là em đã chiếm mất thân phận của chị suốt bao nhiêu năm nay. Nếu chị không vui, bây giờ em có thể đi ngay.”

Tôi gật đầu: “Ừm. Cô đi đi.”

Cái luồng sát khí này, lại cộng thêm hai con m/a trên vai nữa.

Chậc. Ở chung với cô ta thêm một lúc nữa, tôi sợ mình sẽ không nhịn được mà ra tay với cô ta mất.

Thiệu Nhạc Di sững sờ, rõ ràng không ngờ tôi lại không chơi theo bài bản.

Cô ta không nhịn được xoay người nhìn sang bà Lý Vân Lam.

“Mẹ. Chị đúng là không thích con, hay là con đi thật đây.”

“Con không được đi.”

Bà Lý Vân Lam sải vài bước tiến lên, nắm ch/ặt lấy tay Thiệu Nhạc Di.

Khi quay sang nhìn tôi, trong mắt bà Lý Vân Lam lộ rõ vẻ chán gh/ét.

“Mày vừa mới về đã muốn đuổi em gái mày đi rồi? Mày nghĩ mày là ai?”

“Chẳng phải chính cô ta nói sao? Nếu tôi không vui vì cô ta chiếm thân phận của tôi, cô ta có thể đi?”

Tôi nhún vai, ánh mắt hướng về phía gương mặt Thiệu Nhạc Di.

“Tôi bị mẹ ruột của cô ta vứt bỏ trên núi, chịu khổ bao nhiêu năm nay. Cô ta thay tôi hưởng phúc bấy nhiêu năm. Nếu tôi vui vẻ thì mới là không bình thường chứ nhỉ?”

“Nhạc Di vô tội.”

Tôi nhìn ra được, bà Lý Vân Lam vốn định nổi gi/ận.

Nhưng không biết nghĩ đến điều gì, sau hai nhịp thở sâu, bà ta lại nhịn xuống.

“Chuyện người đàn bà kia làm, không liên quan đến Nhạc Di.”

Tôi gật đầu, phụ họa theo lời của bà Lý Vân Lam.

“Đúng vậy. Chuyện Ngô Mỹ Chi làm thì không liên quan đến cô ta. Nhưng, người cuối cùng nhận được lợi ích, chẳng phải là cô ta sao?”

Năm đó, bảo mẫu nhà họ Thiệu là Ngô Mỹ Chi và bà Lý Vân Lam mang th/ai cùng thời điểm.

Ngô Mỹ Chi không cam lòng khi chỉ là một bảo mẫu, lại càng khó chịu khi đứa con gái mình sinh ra cũng chỉ là con của một bảo mẫu.

Thế là vào ngày bà Lý Vân Lam lâm bồn, mụ ta cũng chạy đến b/ệnh viện, mổ lấy th/ai sớm hơn.

Sau khi sinh xong, Ngô Mỹ Chi tìm cơ hội tráo đổi đứa con của mình, chính là Thiệu Nhạc Di trước mắt đây, với tôi khi đó vừa mới chào đời.

Sau khi đổi con, Ngô Mỹ Chi vẫn tiếp tục làm bảo mẫu ở nhà họ Thiệu, mụ sợ tôi lớn lên sẽ giống vợ chồng nhà họ Thiệu và bị phát hiện.

Thế là mụ chọn cách tống khứ tôi đi, còn lừa vợ chồng nhà họ Thiệu rằng đã gửi tôi về quê cho mẹ chồng mụ nuôi.

Nhưng sự thật là, Ngô Mỹ Chi không hề đưa tôi về quê.

Mà mụ tìm một ngọn núi cực kỳ hẻo lánh, trực tiếp vứt tôi vào rừng sâu.

Nếu không phải tôi may mắn gặp được sư phụ đang vân du bên ngoài, thì sợ rằng tôi đã sớm bị thú dữ trong núi cắn ch*t rồi.

Người khiến tôi mất đi thân phận, phải lưu lạc bên ngoài đúng là Ngô Mỹ Chi.

Nhưng Thiệu Nhạc Di là kẻ hưởng lợi trực tiếp, tôi không tha thứ cho cô ta, chẳng phải là chuyện bình thường sao?

Tôi chỉ vào Thiệu Nhạc Di, mỉm cười nhìn bà Lý Vân Lam.

“Người phạm tội đúng là mẹ ruột của cô ta, nhưng người hưởng phúc là cô ta. Tôi không vui khi nhìn thấy cô ta, chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”

Sắc mặt bà Lý Vân Lam vô cùng khó coi.

Bà ta không ngờ tôi lại cứng đầu đến mức này.

Thiệu Nhạc Di đứng bên cạnh, biểu cảm trên mặt thay đổi liên tục, vô cùng đặc sắc.

Cuối cùng, cô ta che mặt, cúi đầu, định chạy ra ngoài.

“Chị gh/ét em như vậy, em không còn mặt mũi nào ở lại cái nhà này nữa. Em đi ngay đây.”

Thiệu Nhạc Di chỉ xoay người, nhưng bước chân lại không hề di chuyển lấy nửa phân.

Bà Lý Vân Lam lại tưởng thật, vội vàng kéo tay cô ta lại.

“Không được đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm