Thế là sau đó, tôi vô cùng “không quy củ” mà bắt đầu đá/nh chén một bữa no nê.

Phải nói là, tay nghề đầu bếp nhà họ Thiệu thực sự rất khá.

Nếu lão già ở đây, chắc hẳn sẽ thích món này.

Thiệu Vĩ Nghiệp nhìn dáng vẻ ăn uống của tôi, vài lần định mở lời nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Cùng với ông ta còn có Lý Vân Lam, sự gh/ét bỏ trong mắt bà ta càng lộ rõ hơn.

Thế mà tôi đã “làm mình làm mẩy” đến mức này rồi, bà ta vậy mà vẫn nhịn được không lên tiếng?

Thú vị, quá thú vị rồi.

Ăn xong, Thiệu Vĩ Nghiệp bảo Lý Vân Lam dẫn tôi về phòng.

Lý Vân Lam nhìn tôi, gương mặt vô cảm lên tiếng.

“Phòng của mày ở tầng một. Đi theo tao.”

Tôi không đi theo sau bà ta, mà liếc nhìn Thiệu Nhạc Di.

“Phòng của cô ta ở đâu?”

“Ở trên lầu.”

Tôi gật đầu, không nói hai lời liền đi về hướng cầu thang lên lầu.

Biểu cảm trên mặt Lý Vân Lam gần như sắp không giữ nổi nữa.

Bà ta đi theo sau tôi: “Trương Du Nhiên, mày muốn làm gì?”

“Chọn phòng chứ làm gì.”

“Chọn phòng gì cơ?”

“Tôi không thích ở tầng một, tất nhiên là lên lầu chọn một căn phòng mình ưng ý rồi.”

“Phòng tao chuẩn bị cho mày ở ngay tầng một. Mày còn chọn cái gì nữa?”

“Nhưng chẳng phải bà vừa nói, Thiệu Nhạc Di ở tầng hai sao?”

“Mày, mày sao có thể so sánh với nó, nó—”

“Bà Lý, nếu tôi nhớ không lầm thì tôi mới là con gái ruột của bà?”

Tôi quay người nhìn bà ta một cái, ném lại câu đó rồi trực tiếp lên lầu.

Tìm từng phòng một, tôi dễ dàng tìm thấy phòng của Thiệu Nhạc Di ở căn thứ ba.

Một màu hồng rực rỡ suýt chút nữa làm m/ù mắt tôi.

Ngoài màu hồng ra, bên trong còn có những thứ khác—

Tôi nhón chân, định đi thẳng vào trong.

“Đây là phòng của em gái mày, mày không được vào.”

Lý Vân Lam định ngăn tôi lại, tôi quay người nhìn bà ta.

“Bà Lý, bà có phải quên mất rằng tôi mới là con gái ruột của bà không?”

“Mày—”

Lý Vân Lam định nổi đóa thì Thiệu Nhạc Di lúc này đã lên lầu.

Thấy tôi đứng trước cửa phòng cô ta, cô ta lập tức hiểu ngay chuyện gì vừa xảy ra.

“Chị, nếu chị thực sự thích căn phòng này, em nhường cho chị cũng được.”

Khi xoay người đối diện với Lý Vân Lam, gương mặt cô ta lại đổi sang một bộ dạng khác.

“Mẹ ơi, con không sao đâu. Con đã chiếm vị trí của chị lâu như vậy rồi, nhường chị thế nào cũng là điều nên làm.”

“Nhìn mày xem, chẳng hiểu chuyện được một góc của Nhạc Di.”

Lý Vân Lam nhìn tôi, ngọn lửa gi/ận trong mắt rất rõ ràng.

“Được rồi, phòng dưới lầu rất tốt. Mày cứ xuống đó mà ở đi.”

Tôi nhìn Thiệu Nhạc Di, sau khi cô ta đến cửa phòng, hai con m/a đã rời khỏi vai cô ta, cực kỳ nhanh chóng lẻn vào góc phòng ẩn nấp.

Trước khi vào phòng, vì sự hiện diện của tôi, hai con m/a đó vô cùng sợ hãi.

Tôi cười khẽ, quay sang nhìn hai mẹ con Lý Vân Lam.

“Không cần đâu, tôi là người thích ở trên cao, tôi ở đối diện phòng em gái là được rồi.”

Nói xong, tôi trực tiếp vượt qua hai người họ, đẩy cửa căn phòng đối diện với phòng Thiệu Nhạc Di.

Đẩy cửa ra mới thấy, nội thất bên trong hoàn toàn trái ngược với phòng Thiệu Nhạc Di.

Tông màu xanh xám, phong cách trang trí hoàn toàn dành cho nam giới.

“Căn phòng này mày cũng không được ở, đây là phòng của anh trai mày.”

Trước khi về, Thiệu Vĩ Nghiệp có nói với tôi, ông ta còn một người con trai tên Thiệu Gia Tuấn, mấy ngày nay đang đi công tác nước ngoài, không có ở nhà.

“Anh ấy hiện giờ không có ở đây, tôi ở hai hôm thì đã sao?”

Tôi phớt lờ hai mẹ con Lý Vân Lam: “Tôi cứ ở đây. Nếu anh trai có về, tôi nghĩ anh ấy chắc sẽ rất vui lòng nhường phòng cho tôi thôi? Dù sao tôi cũng là em gái ruột của anh ấy mà, phải không?”

“Mày—”

Lý Vân Lam tức đến phát đi/ên, bà ta định nói gì đó thì bị Thiệu Nhạc Di kéo lại.

Thiệu Nhạc Di lắc đầu với bà ta.

Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, cơn gi/ận của Lý Vân Lam lại dịu xuống.

Nhìn bộ dạng của họ, tôi càng khẳng định chắc chắn.

Có chuyện gì đó tôi chưa biết, khiến họ buộc phải tìm tôi về bằng được.

Thiệu Gia Tuấn dù không ở trong nước, nhưng phòng của anh ta luôn có người dọn dẹp cố định.

Tôi nằm trên giường, đợi khoảng nửa tiếng rồi đứng dậy.

Lên đến tầng ba, vợ chồng Thiệu Vĩ Nghiệp quả nhiên chưa ngủ.

Tôi dán một lá bùa khuếch âm lên cửa phòng họ, tiếng động bên trong truyền rõ mồn một vào tai tôi.

“Chúng ta đổi người thành Trương Du Nhiên, phía nhà họ Diệp có đồng ý không?”

Ba

“Có gì mà không đồng ý?”

Thiệu Vĩ Nghiệp nhìn Lý Vân Lam: “Trương Du Nhiên tuy lớn lên ở quê nhưng dù sao cũng tốt nghiệp đại học danh tiếng. Tình trạng của Diệp Duệ Thần hiện giờ như vậy, chẳng lẽ còn tìm được người có điều kiện tốt hơn sao?”

“Vậy nhỡ Trương Du Nhiên không đồng ý thì sao?”

“Nó dám không đồng ý ư?”

Thiệu Vĩ Nghiệp vẻ mặt không chút bận tâm.

“Diệp Duệ Thần tuy đã trở thành người thực vật, nhưng nhà họ Diệp là gia đình thế nào chứ, nếu không phải vì chúng ta, nó có leo lên được không? Trương Du Nhiên gả vào đó chính là thiếu phu nhân nhà họ Diệp. Sau này ăn sung mặc sướng, chẳng phải hơn ở quê hưởng phúc sao? Nếu nó là đứa thông minh, nó sẽ biết chọn thế nào.”

Lý Vân Lam gật đầu, cũng thấy Thiệu Vĩ Nghiệp nói có lý.

“Chỉ là nhìn con ranh đó hôm nay, cứ thấy gh/ét. Chẳng hề biết điều, đúng là đến để đòi n/ợ mà.”

“Bà bớt nói vài câu đi. Mấy ngày nay đừng có chọc vào nó.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm