Vừa bước ra khỏi khu biệt thự, tôi đã thấy những chiếc xe cảnh sát hú còi lao tới.

Những chuyện sau đó diễn ra cũng là lẽ đương nhiên.

Công ty nhà họ Thiệu sụp đổ.

Toàn bộ tài sản của nhà họ Thiệu đều bị niêm phong.

Thiệu Vĩ Nghiệp và Thiệu Gia Tuấn đều tham gia vào việc trốn thuế, làm sổ sách giả, cùng với vụ hại ch*t Thành Chí Kiệt.

Chờ đợi họ chính là án tù.

Lý Vân Lam và Thiệu Nhạc Di không tham gia vào việc kinh doanh của công ty, nhưng tài sản đứng tên họ cũng bị niêm phong y như vậy.

Hai mẹ con chẳng có kỹ năng mưu sinh nào, đành thuê một căn nhà nhỏ để tạm trú.

Đến nước này, Lý Vân Lam chẳng còn mồm nói Thiệu Nhạc Di là con gái cưng của mình nữa.

Bà ta cho rằng nếu không phải do Thiệu Nhạc Di b/ắt n/ạt người khác, chuyện của nhà họ Thiệu cũng chẳng bị phanh phui.

Hai mẹ con ngày nào cũng cãi vã trong căn nhà thuê.

Kỷ Ngạn Triết cũng vào tù, Thiệu Nhạc Di mất đi chỗ dựa.

Mất đi thân phận thiên kim tiểu thư, lại ngày đêm bị á/c mộng hànhz hạz, trạng thái tinh thần của cô ta càng lúc càng tệ.

Sau khi Lý Vân Lam lại một lần nữa đổ lỗi cho cô ta là nguyên nhân khiến nhà họ Thiệu phá sản, cô ta cuối cùng cũng không nhịn được mà bùng n/ổ, hai mẹ con đá/nh nhau một trận.

Và đêm hôm đó, Thiệu Nhạc Di lại một lần nữa bị á/c mộng quấy nhiễu.

Cô ta nhầm Lý Vân Lam thành Vu Bảo Linh trong mộng, trực tiếp bóp cổ bà ta đến ch*t.

Sau khi gi*t Lý Vân Lam, Thiệu Nhạc Di hóa đi/ên hóa dại, cuối cùng nhảy lầu t/ự v*n.

Nghe tin này, tôi tìm đến m/ộ phần của Vu Bảo Linh.

“Tôi đã b/áo th/ù cho cô rồi.”

Tôi đã đến thăm bố mẹ Vu Bảo Linh, mượn danh nghĩa một quỹ từ thiện nào đó, để lại cho họ một khoản tiền.

Tôi đ/ốt rất nhiều tiền vàng cho Vu Bảo Linh, hy vọng cô ấy và Tiểu Hắc kiếp sau được đầu th/ai vào một gia đình tốt.

Thiệu Vĩ Nghiệp ở tù không chịu nổi khổ, mới vào chưa lâu đã bị đột quỵ.

Tuy bị đột quỵ nhưng vẫn phải ngồi tù, quãng đời còn lại của ông ta chỉ càng thêm sống không bằng ch*t.

Còn Thiệu Gia Tuấn và Kỷ Ngạn Triết, đôi huynh đệ tốt này được xếp chung một phòng giam.

Hai người thường xuyên đổ lỗi cho nhau, rồi đá/nh nhau, cuối cùng đều nhận hình ph/ạt từ quản giáo.

Không chịu cải tạo như vậy, tất nhiên thời hạn tù cũng bị kéo dài thêm.

Tôi rất hài lòng với kết quả này.

Giải quyết xong chuyện nhà họ Thiệu,

tôi đang tính chuyện quay về núi.

Kết quả là vị sư phụ biến mất đã lâu, bảo là đang vân du khắp nơi, cuối cùng cũng nhắn tin cho tôi.

【Đến Bắc Kinh ngay, có việc lớn.】

Chà chà, việc mà lão đầu tử gọi là việc lớn.

Là thây m/a ngàn năm, hay yêu quái vạn năm thành tinh đây?

Thôi kệ.

Thu xếp đồ đạc, đi tìm sư phụ làm việc thôi.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm