Tần Nhược Phù h/oảng s/ợ lùi lại nửa bước, rồi như chợt nhớ ra điều gì, lại giả vờ dịu dàng nói: "Phu nhân đừng vội, ta sẽ không bạc đãi tiểu công tử đâu."
Nàng ta nói rồi, ôm ch/ặt đứa trẻ vào lòng.
Ta nhìn thấy mặt đứa trẻ khóc đến tím tái, bàn tay bé xíu vung vẩy trong không trung, như thể đang tìm ki/ếm ta.
Khoảnh khắc đó, chút h/ận th/ù trong lòng ta gần như th/iêu ch/áy cả ngũ tạng lục phủ.
Đây là con của ta.
Đứa trẻ mà ta đã liều nửa cái mạng mới sinh ra.
Dựa vào đâu mà để nàng ta ôm, dựa vào đâu mà để nàng ta dỗ dành, dựa vào đâu mà để nó sau này gọi người đàn bà hại ch*t ta là mẫu thân?
Ta nghiến răng, từng chữ từng chữ rít ra từ kẽ răng: "Ngươi dám đụng vào nó... ta có làm q/uỷ cũng không tha cho ngươi..."
Đôi mắt Tần Nhược Phù đỏ hoe, tủi thân nhìn ra ngoài bình phong: "Nghiễn Chu ca ca, phu nhân nói ta như vậy, ta thật sự không biết phải làm sao cho phải."
Người vẫn luôn im lặng bên ngoài bình phong cuối cùng cũng bước vào.
Lục Nghiễn Chu cúi đầu nhìn ta, thần sắc không lạnh cũng chẳng nóng, chỉ như đang nhìn một chuyện phiền phức.
"Minh Đường," chàng lên tiếng, giọng nói vẫn ôn hòa như trước, "Nàng đừng làm lo/ạn nữa. Mẫu thân cũng là vì suy nghĩ cho đứa trẻ thôi."
Ta ngẩn ngơ nhìn chàng, gần như nghi ngờ mình đã nghe nhầm.
Làm lo/ạn?
Ta vừa sinh con xong, bị người ta ghì ch/ặt trên giường đổ th/uốc đ/ộc, con bị người ta bế đi, vậy mà chàng lại nói ta đang làm lo/ạn.
"Vì suy nghĩ cho đứa trẻ..." ta lẩm bẩm lặp lại, bỗng bật cười thành tiếng, cười đến mức nước mắt trào ra, "Lục Nghiễn Chu, chàng thật biết nói lời hay ý đẹp."
Chàng nhíu mày, như thể không muốn tranh cãi thêm với ta nữa, chỉ nói: "Nàng hiện giờ băng huyết nghiêm trọng, đại phu đều nói khó giữ được mạng. Đứa trẻ ở lại bên cạnh nàng chỉ thêm kinh sợ. Trước hết cứ để Nhược Phù chăm sóc vài ngày, đợi khi thân thể nàng hồi phục, rồi sẽ..."
"Rồi sẽ sao?" ta trừng mắt nhìn chàng, "Rồi lại nhìn chàng rước nàng ta vào cửa, để con ta nhận nàng ta làm mẹ sao?"
Sắc mặt Lục Nghiễn Chu trầm xuống: "Nàng nói bậy bạ gì thế."
"Ta nói bậy?" ta thở dốc, lồng ngựk bí bách từng hồi, "Vậy chàng nói cho ta biết, tại sao nàng ta lại ở trong phòng sinh của ta? Tại sao nàng ta lại có thể bế đích tử của ta? Tại sao mẹ chàng nói ta không c/ứu được nữa, rồi quay đầu lại muốn giao con cho nàng ta nuôi?"
Chàng im lặng.
Sự im lặng đó còn tà/n nh/ẫn hơn bất kỳ câu trả lời nào.
Nghiêm thị cười lạnh một tiếng: "Đã nghe thấy rồi thì ta cũng chẳng ngại nói thẳng. Ngụy Minh Đường, ngươi vào cửa ba năm, cậy vào xuất thân Hầu phủ, chuyện gì cũng đ/è đầu cưỡi cổ bá phủ. Nếu không phải nhà họ Lục chúng ta nhẫn nhịn, ngươi thật sự tưởng mình có thể an ổn ngồi đến tận hôm nay sao?"
Lòng ta lạnh buốt, đến cả đầu ngón tay cũng giá băng.
Nghiêm thị đứng dậy, đi đến bên giường, cúi người nhìn ta, giọng hạ thấp xuống cực độ: "Phụ thân ngươi nắm giữ binh quyền, huynh trưởng ngươi lại đang phất lên trong quân. Ngươi còn sống ngày nào, nhà họ Lục ngày đó không ngẩng đầu lên được. Nhưng nếu ngươi ch*t, mọi chuyện sẽ khác."
Bà ta vừa nói, ánh mắt rơi trên đứa trẻ trong tã Iót, trong mắt bỗng hiện lên vẻ tham lam.
"Đứa trẻ này là đích tôn của nhà họ Lục. Giữ lại nó, vừa có thể buộc ch/ặt phủ Trấn Bắc Hầu, vừa có thể giữ vững tiền đồ cho bá phủ của chúng ta. Còn ngươi-" bà ta cười, "một kẻ đã ch*t, ai còn bận tâm cơ chứ?"
Toàn thân ta r/un r/ẩy dữ dội, không biết là vì đ/au hay vì tức.
Đến tận khoảnh khắc này, ta mới nhìn thấu hoàn toàn ý đồ của bọn chúng.
Không đơn thuần là hại mạng.
Mà là nuốt chửng ta, vắt kiệt ta, ngay cả khi ta ch*t rồi cũng không buông tha.
Lục Nghiễn Chu thấy sắc mặt ta trắng bệch đ/áng s/ợ, dường như cuối cùng cũng nảy sinh chút không đành lòng, thấp giọng nói: "Minh Đường, chỉ cần nàng nghe lời, ta sẽ cho người an táng nàng tử tế. Đứa trẻ... ta cũng sẽ bảo nó ghi nhớ nàng là sinh mẫu."
Ta gần như muốn lao vào cắn đ/ứt cổ họng chàng.
"Hay cho một câu ghi nhớ sinh mẫu." giọng ta nhẹ bẫng, "Lục Nghiễn Chu, có phải chàng còn đang tính toán, đợi ta ch*t rồi, sẽ đem hết cửa tiệm, trang trại, ruộng đất trong của hồi môn của ta, tất cả đều nhập vào danh nghĩa của bá phủ không?"
Ánh mắt chàng khựng lại.
Chỉ một cái khựng đó thôi đã là đủ rồi.
Trên mặt Nghiêm thị cũng thoáng qua vẻ mất tự nhiên, ngay sau đó là thẹn quá hóa gi/ận: "Ngươi gả vào nhà họ Lục, của hồi môn vốn dĩ là tài sản của phu gia, có gì mà không được nhập?"
Ta bật cười thành tiếng, cười đến mức trước mắt tối sầm từng đợt.
Hóa ra bọn chúng đến cả tấm vải che đậy cũng chẳng buồn khoác lên nữa.
Ba năm qua, nhà họ Lục bề ngoài là danh gia vọng tộc, bên trong lại sớm đã rỗng tuếch. Lục Nghiễn Chu kết giao văn sĩ, chạy chọt quan trường, Nghiêm thị chống đỡ thể diện bá phủ, tiền bạc chảy đi như nước. Nếu không phải ta lấy cửa tiệm hồi môn của mình ra lấp đầy lỗ hổng, bá phủ sớm đã không trụ nổi.
Ta cứ ngỡ mình gả vào đây để sống những ngày tháng yên bình.
Vậy mà bọn chúng ngay từ đầu đã coi ta là con gà đẻ trứng vàng.
Giờ đây ta sinh hạ đích tử, chút giá trị lợi dụng cuối cùng cũng bị vắt kiệt, bọn chúng đương nhiên phải nuốt chửng cả người lẫn xươ/ng.
Đang nghĩ ngợi, bên ngoài có người hớt hải chạy vào báo cáo: "Phu nhân, không bắt được Thanh Hạnh, con nha đầu đó chui vào xe chở củi, đã ra khỏi cửa sau rồi."
Nghiêm thị đ/ập bàn đứng dậy: "Đồ vô dụng! Còn không mau đuổi theo!!!"
"Đã phái người đuổi theo rồi, chỉ là... phủ Trấn Bắc Hầu không cách đây bao xa, nếu nó thật sự xông được đến cửa Hầu phủ-"
"C/âm miệng!"