Ngày hiệu th/uốc khai trương, thời tiết vô cùng đẹp.

Thanh Hạnh bế Ngụy Trường An đứng trước cửa, thằng bé đã cứng cáp hơn một chút, đôi mắt đen láy sáng ngời, thấy ánh sáng liền cười khanh khách.

Lục Nghiễn Chu đứng ngoài đám đông, nhìn từ xa.

Ta thấy hắn.

Hắn cũng biết ta đã thấy hắn.

Hắn bước lên một bước, như muốn nói điều gì đó. Nhưng Trường An bỗng nắm lấy ngón tay ta, cười khúc khích bằng giọng sữa, đám nữ quyến xung quanh cũng vây lại chúc mừng, gọi ta là "Ngụy cô nương", gọi đứa trẻ là "Tiểu công tử".

Không còn ai gọi ta là Lục phu nhân nữa.

Cũng chẳng còn ai nhớ rằng, hắn từng là phu quân của ta.

Lục Nghiễn Chu đứng đó, sắc mặt trắng bệch dần.

Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, không phải ta không chịu quay đầu.

Mà là trong cuộc đời của ta, đã không còn chỗ cho hắn nữa rồi.

Khi hắn xoay người rời đi, bóng lưng khòm xuống trông thật thê lương.

Có người nhận ra hắn, nhỏ giọng bàn tán.

"Đó là vị Lục công tử bị hòa ly đó sao?"

"Nghe nói suýt nữa hại ch*t vợ con."

"Giờ mới biết hối h/ận, sớm làm gì không biết?"

Bước chân hắn loạng choạng, nhưng không hề quay đầu.

Ta cũng không nhìn hắn nữa.

Trên phố người qua kẻ lại, gió xuân thổi qua lá cờ hiệu th/uốc mới treo dưới mái hiên, góc cờ khẽ bay phấp phới.

Phía xa có người nhận ra ta, nhỏ giọng bàn tán.

"Đó là Ngụy cô nương hòa ly từ phủ Vĩnh Ninh Bá ra đó sao?"

"Nghe nói suýt bị nhà chồng hại ch*t."

"Nhưng nhìn nàng bây giờ xem, đâu có giống người sống không tốt?"

Phải rồi.

Ta sống rất tốt.

Không có Lục Nghiễn Chu, không có phủ Vĩnh Ninh Bá, không có những quy củ ăn th!t người và thể diện giả tạo kia.

Ta có cha và huynh trưởng, có con, có cửa tiệm của riêng mình, có th/uốc c/ứu người, và có cả trái tim sau khi bò về từ cửa tử, quyết không bao giờ cúi đầu nữa.

Thanh Hạnh ở bên cạnh khẽ hỏi: "Cô nương, sau này còn về nhà họ Lục không?"

Ta nhìn Trường An trong lòng.

Thằng bé đang nắm lấy ngón tay ta, cười vô tư lự.

Ta cũng mỉm cười.

"Không về."

Gió xuân lướt qua, ta cúi đầu hôn lên trán Trường An, khẽ nói:

"Trường An, từ nay về sau, chúng ta không quay đầu lại nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn hộ chung cư sắp giải tỏa, chúng ta về thu dọn thùng đồ cuối cùng

Chương 10
Căn nhà trọ cũ sắp bị phá dỡ, nhà thiết kế chuyển động Phương Niệm Thanh vì thế mà quay lại ngôi nhà từng chung sống với Cố Viễn bốn năm trước, để xử lý thùng đồ cuối cùng của cả hai trong kho. Thẻ nhớ máy ảnh, bảng phân ca, danh sách chuyển nhà chưa gửi, biên lai thanh toán và giấy ủy quyền tác phẩm, từng thứ một dần bóc trần phiên bản "bản thân bị bỏ lại" mà cô đã tin suốt bao năm qua: Năm đó, cô giấu quyết định đi làm xa đến tận ba ngày trước khi chuyển đi, còn Cố Viễn cũng lấy việc chăm sóc ông nội làm lý do để không bàn đến tương lai. Không ai trong hai người âm thầm hy sinh vì đối phương, họ chỉ đơn thuần coi sự im lặng là cách để tác thành cho nhau. Trong thời hạn phá dỡ, họ phân định rõ ràng quyền sở hữu đồ đạc và tác phẩm, Niệm Thanh cũng kiên quyết giữ nguyên bản hợp đồng dài hạn tại Tân Thành đã ký. Sau khi căn nhà bị phá bỏ, họ không lập tức dọn về ở chung, mà bắt đầu lại bằng việc luân phiên thăm hỏi và công khai lịch trình, để mối quan hệ được tiến xa hơn sau khi đã có thể chấp nhận khoảng cách.
0