"Chị Vãn Vãn về rồi... Anh Hàn, anh đừng trách chị Vãn Vãn, có lẽ chị ấy chỉ là quá thích sợi dây chuyền đó thôi, dù sao đó cũng là vật đính ước anh tặng em, trị giá những mười triệu lận..."

Tôi nhướn mày.

Ồ, nhớ ra rồi.

Trong nguyên tác, chính Thẩm Sở Sở đã giấu sợi dây chuyền "Trái tim vĩnh cửu" mà Cố Hàn đấu giá được đi rồi vu oan cho tôi.

Kiếp trước, để chứng minh sự trong sạch, tôi đã quỳ gối dập đầu c/ầu x/in Cố Hàn tin tưởng mình, cuối cùng bị anh ta nh/ốt vào tầng hầm bỏ đói ba ngày ba đêm.

Cố Hàn nhìn chằm chằm tôi đầy lạnh lùng, giọng khàn đặc:

"Lâm Vãn, giao sợi dây chuyền ra đây."

"Đó là đồ của Sở Sở, cô không xứng đụng vào."

Đám người hầu và vệ sĩ xung quanh đều nhìn tôi bằng ánh mắt kh/inh bỉ.

Vào lúc này, theo kịch bản thông thường, tôi nên tức gi/ận, nên phản bác, nên đưa ra bằng chứng để vả mặt họ.

Nhưng, tôi đến đây là để ki/ếm tiền.

Sợi dây chuyền mười triệu ư?

Chẳng là cái thá gì cả.

Chỉ cần khiến Cố Hàn ra tay với tôi, vài chục triệu chẳng phải là chuyện trong phút chốc sao?

Tôi ném chiếc túi Hermes phiên bản giới hạn vừa m/ua lên ghế sofa, trực tiếp ngồi xuống, vắt chéo chân:

"Đúng, tôi lấy đấy."

Cả đại sảnh im phăng phắc như tờ.

Những lời "trà xanh" mà Thẩm Sở Sở đã chuẩn bị sẵn đều nghẹn ứ trong cổ họng.

Cô ta trợn tròn mắt nhìn tôi, dường như việc tôi không diễn theo kịch bản khiến CPU của cô ta bị quá tải.

Cố Hàn cũng không ngờ tôi thừa nhận dứt khoát như vậy, sững sờ một lúc, rồi lập tức nổi trận lôi đình:

"Cô còn mặt mũi thừa nhận sao? Lâm Vãn, sao cô lại trở nên đê tiện như vậy!"

Tôi nhún vai, vẻ mặt vô tư:

"Không còn cách nào khác, tôi gh/en tị mà. Tôi thấy sợi dây chuyền đó lấp lánh, mang đi cho chó ăn cũng không tệ."

"Cô!"

Cố Hàn tức gi/ận đ/ập bàn đứng dậy.

Nhưng vừa cử động, dường như chạm phải vết thương cũ, khóe miệng anh ta gi/ật gi/ật.

Anh ta không dám tự mình ra tay nữa.

Thật đấy, mấy ngày nay anh ta bị đá/nh đến sợ rồi.

Nhưng anh ta vẫn không tin vào tà thuật.

Nếu tự mình đá/nh tôi mà bản thân thấy đ/au, thì để người khác đá/nh là được chứ gì?

Cố Hàn sa sầm mặt mày, ra lệnh cho hai tên vệ sĩ mặc đồ đen bên cạnh:

"đá/nh cho ta!"

"Dùng gia pháp! đá/nh đến khi nào nó chịu giao sợi dây chuyền ra thì thôi!"

Trong mắt Thẩm Sở Sở lóe lên vẻ đắc ý đầy đ/ộc á/c: "Anh Hàn, đừng đá/nh mạnh quá, chị Vãn Vãn da mỏng th!t mềm..."

Hai tên vệ sĩ to con cầm gậy cao su tiến lại gần.

Tôi nhìn cây gậy thô kệch đó, trong lòng vui sướng vô cùng.

Gậy cao su, đò/n đá/nh cùn, sát thương trung bình.

Cú này ít nhất cũng phải được một triệu chứ nhỉ?

Tôi không những không né, mà còn chủ động đứng dậy, quay lưng lại:

"Làm nhanh lên, đừng lề mề."

"Chưa ăn cơm à? Dùng sức chút đi!"

Đây cũng là lần đầu tiên vệ sĩ gặp yêu cầu bị đá/nh như vậy, họ ngẩn người một chút, rồi giáng một gậy thật mạnh vào lưng tôi.

"Bộp!"

Tiếng đ/ập trầm đục vang lên.

Tôi không đ/au, nhưng tôi nghe thấy tiếng tiền đổ vào tài khoản.

【Phát hiện vật cùn đá/nh mạnh, xếp hạng sát thương cấp B.】

【Tiền bồi thường: 1.000.000,00 nhân dân tệ.】

Cùng lúc đó.

"Phụt!!"

Cố Hàn đang ngồi trên sofa xem kịch, đột nhiên như bị một bàn tay khổng lồ vô hình vỗ mạnh vào lưng.

Anh ta còn chưa kịp kêu lên một tiếng, cả người đã bay thẳng từ sofa xuống, đ/ập mạnh vào bàn trà.

"Choang!"

Chiếc bàn trà bằng kính đắt tiền bị đ/ập vỡ tan tành.

Cố Hàn nằm bò giữa đống thủy tinh vỡ, m/áu tươi phun ra xối xả, quần áo sau lưng lập tức rá/ch toạc, để lộ một vết bầm tím k/inh h/oàng, cứ như thể cột sống sắp g/ãy đến nơi.

"Anh Hàn!"

Tiếng hét của Thẩm Sở Sở lại một lần nữa chọc thủng màng nhĩ.

Hai tên vệ sĩ sợ đến mức đá/nh rơi cả gậy trong tay, luống cuống nhìn tôi, rồi lại nhìn ông chủ đang bay ra ngoài.

Tôi đứng tại chỗ, chỉnh lại mái tóc không hề hấn gì, quay người nhìn Cố Hàn đang sống dở ch*t dở dưới đất, thở dài:

"Tổng giám đốc Cố, anh cần gì phải khổ thế?"

"Đã bảo anh dùng sức rồi mà, nhìn xem, bị quả báo rồi đấy nhé?"

Cố Hàn khó khăn ngẩng đầu lên, mặt đầy m/áu, trong ánh mắt cuối cùng cũng lộ ra nỗi sợ hãi sâu sắc.

Anh ta nhìn tôi, như thể đang nhìn một con q/uỷ.

"Đừng... đừng đá/nh nữa..."

Anh ta yếu ớt c/ầu x/in.

Tôi cười lạnh trong lòng.

Đừng đá/nh? Làm sao được.

Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, mục tiêu trăm tỷ của tôi còn xa lắm.

Tôi nhặt cây gậy cao su dưới đất lên, từng bước tiến về phía Cố Hàn, trong ánh mắt k/inh h/oàng tột độ của anh ta, tôi mỉm cười dịu dàng:

"Tổng giám đốc Cố, mới thế này đã là gì."

"Chẳng phải muốn dùng gia pháp sao? Tôi còn chưa quỳ đủ đâu."

Cố Hàn dù sao cũng là nam chính, có sức sống mãnh liệt như gián.

Sau khi bị vệ sĩ "đá/nh từ xa" g/ãy cột sống, anh ta nằm viện tư nhân cao cấp suốt một tháng, vậy mà vẫn đứng dậy được.

Chỉ là lần này, ánh mắt anh ta nhìn tôi đã thay đổi.

Không còn là sự kh/inh miệt cao cao tại thượng nữa, mà là một loại cảm xúc phức tạp pha trộn giữa nghi ngờ, kiêng dè và sợ hãi.

Nhưng anh ta vẫn không muốn tin đó là khả năng "phản thương" của tôi, anh ta thà tin rằng đó là trùng hợp, là vấn đề phong thủy, hoặc do cơ thể anh ta gần đây quá suy nhược.

Để kiểm chứng tất cả những điều này, Thẩm Sở Sở lại giở trò.

Đêm khuya hôm đó, mưa như trút nước.

Thẩm Sở Sở đột nhiên ôm ngựk ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch, nói rằng bị sát khí trên người tôi xung khắc, đ/au ngựk đến mức muốn ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm Nang Sinh Tồn Hậu Cung

Chương 11
Tân đế thèm khát dung mạo của ta, nhất quyết muốn cưỡng ép đưa ta vào cung. Kiếp đầu tiên, ta không chịu gả, thẳng thắn nói rằng mình đã có hôn ước. Hoàng đế ngoài mặt rộng lượng, âm thầm hại chết vị hôn phu của ta, sau đó lại ban hôn: “Con gái nhà họ Trương một lòng thủ tiết, trẫm đặc biệt ban cho ngươi minh hôn, để hai người được chết cùng huyệt, sống chết có nhau, thế nào?” Ta bị đóng đinh vào quan tài rồi chôn sống. Kiếp thứ hai, ta đã biết ngoan ngoãn hơn, nói rằng mình bằng lòng gả. Nào ngờ Hoàng đế lại nổi trận lôi đình: “Hay cho một ả tiện nhân lẳng lơ! Trẫm chẳng qua chỉ thử lòng ngươi, vậy mà ngươi thật sự muốn làm mất mặt hết thảy nữ tử lương gia trong thiên hạ!” Hắn đánh chết cha ta bằng gậy, rồi đày ta vào chốn quan kỹ. Đêm ta bị đem ra bán đấu giá lần đầu, ta dùng trâm cài tóc đâm chết kẻ mua ta, sau đó tự cắt cổ kết liễu đời mình. Lần nữa mở mắt, ta lại trở về đêm Quỳnh Lâm Yến. Ánh mắt Hoàng đế đang dừng trên gương mặt ta, giọng nói dịu dàng: “Con gái nhà họ Trương dung mạo xinh đẹp, lại hiền thục, trẫm rất vừa ý.” “Nàng... có nguyện vào cung làm phi không?”
Báo thù
Cổ trang
Trọng Sinh
50
Giếng Đổi Con Chương 7