Đó là con mèo hoang đen đẹp đến nao lòng mới chuyển đến khu chung cư.
Sau bao nỗ lực kiên trì, cuối cùng tôi cũng thân thiết được với nó.
Tôi liền dùng bao tải úp gọn, mang thẳng đến b/ệnh viện thú y để triệt sản.
Sáng hôm sau, tôi mơ màng tỉnh giấc.
Trên giường đang nằm một người đàn ông đầy vẻ tà mị.
“Ngươi… lại dám thiến cả bổn vương?”
Tôi vốn có cơ địa “hút mèo”.
Lũ mèo hoang trong khu đều trở thành đội quân mèo cưng của tôi.
Đáng tiếc là tôi bị dị ứng lông mèo nặng nên không thể nuôi được.
Nhưng với con mèo đen huyền siêu cấp đẹp trai mới đến này, tôi thực sự quá mê!
Bộ lông đen tuyền, dưới ánh mặt trời lại lấp lánh sắc đỏ huyền bí.
Đồng tử của nó cũng không phải màu vàng thường thấy.
Mà là màu đỏ kim!
Thật sự, thật sự rất muốn nuôi!
Nhưng nó rất kiêu kỳ.
Những con mèo hoang khác đều vây quanh hộp thức ăn, ăn uống ngon lành.
Còn nó thì luôn giữ khoảng cách, lặng lẽ quan sát chứ không bao giờ lại gần.
Thật tao nhã, quả thực rất tao nhã.
Hơn nữa…
“Chuông” của nó thật sự rất to.
Thật muốn được cảm nhận cái cảm giác mềm mại đó gh/ê!
Ngay khi tôi mỗi ngày như một kẻ bi/ến th/ái, lên kế hoạch làm sao để chạm vào “chuông” của nó.
Con mèo đen vốn kiêu kỳ ấy,
lại c/ứu tôi.
Tôi từng nghe trong hội nhóm nhận nuôi mèo trong thành phố kể rằng, gần đây có một thằng bé chuyên ng/ược đ/ãi mèo hoang đến ch*t.
Vì thế, khi tôi thấy một thằng nhóc vạm vỡ ở chỗ hay cho mèo ăn, một tay cầm nỏ tự chế, một tay bóp cổ con mèo nhỏ đang thoi thóp.
Tôi không nghĩ ngợi gì mà lao tới.
“Mày đang làm cái gì thế hả!!”
Nhìn dòng m/áu đỏ tươi từ bụng con mèo nhỏ nhỏ giọt xuống bãi cỏ.
Một luồng m/áu nóng cùng sự gi/ận dữ xộc thẳng lên n/ão tôi.
“Buông tay ra, thả con mèo đó xuống ngay.”
Thằng nhóc vạm vỡ dễ dàng đẩy tôi ra.
Nó ném con mèo trong tay về phía tôi.
Tôi không né tránh, vội vàng đón lấy con mèo.
Thế nhưng…
Con mèo nhỏ đã không còn hơi thở.
Nhìn con mèo con mới chỉ hai ba tháng tuổi, tôi hoàn toàn mất kiểm soát.
“Thằng nhóc kia, mày đúng là á/c q/uỷ! Làm hại động vật nhỏ như vậy, không sợ gặp quả báo sao?”
Ai ngờ, thằng nhóc lại giơ chiếc nỏ trong tay lên, chĩa thẳng vào tôi.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, một bóng đen đã xẹt qua trước mắt.
“Á… cánh tay của tao, chảy m/áu rồi!”
Trên cánh tay m/ập mạp của thằng nhóc,
hiện lên bốn vết cào sâu hoắm.
Nó gào khóc chạy mất.
Cách bãi cỏ không xa, chính là con mèo đen đó.
Đôi đồng tử đỏ kim của nó lặng lẽ quan sát mọi thứ.
Sau chuyện này, thái độ của mèo đen đối với tôi dường như cũng có chút nới lỏng.
Mỗi ngày khi tôi đến căn cứ bí mật cho mèo ăn, nó sẽ ngồi xổm ngay đối diện tôi, tỉ mỉ quan sát tôi.
Ngày hôm đó, tôi thực sự không nhịn được nữa, nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve cái đầu đầy lông của nó.
Nó vậy mà không bỏ đi!
Tuy ánh mắt vẫn đầy vẻ kh/inh bỉ, kháng cự lại tôi.
Ha ha ha, vui quá đi mất.
Động tác tay của tôi ngày càng quá đà, còn nó thì hoàn toàn chấp nhận tôi.
Thế là, ngày hôm ấy…
Tôi nhân lúc mèo đen không để ý, chộp lấy nó, ném vào trong bao tải.
Nó đẹp trai thế này, chắc chắn rất thu hút mấy cô mèo cái.
Không được!
Tôi phải giải quyết tận gốc vấn đề mèo hoang ngày càng nhiều.
Nó dọc đường đi vẫn rất ngoan ngoãn.
Tôi đưa nó đến b/ệnh viện thú y quen thuộc.
1088 tệ.
Tôi chọn cho nó gói triệt sản mèo đực đắt nhất ở tiệm.
Ai bảo nó đẹp trai làm gì?
Làm phẫu thuật xong, tôi đeo khẩu trang đưa nó về nhà.
Chỉ là nhìn cái “chuông” vẫn còn sưng vù của nó,
tôi rơi vào trầm tư.
“Bác sĩ Lý, có phải ông đang lừa tiền tôi không?”
Bác sĩ Lý tức tối:
“Cô đâu phải lần đầu mang mèo đến triệt sản!”
“Mới làm phẫu thuật xong, chưa hết sưng thôi.”
“Nó chỉ là sưng hơi to một chút. Qua hai ngày là xẹp xuống thôi.”
Được rồi…
Ngày hôm sau, tôi mơ màng tỉnh giấc.
“Á!! Anh là ai?”
Trên giường của tôi!!!
Có một người đàn ông!!!
“Hừ.”
Người đàn ông trên giường cười!
Anh ta đột ngột tiến lại gần tôi, đôi đồng tử đỏ kim nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Anh ta đẹp trai thật đấy…
“Chẳng lẽ là mơ xuân?”
Tôi định đưa tay tự nhéo mình một cái.
Anh ta lại chộp lấy cổ tay tôi, kéo tôi lại gần thêm nửa phần.
Cổ tay tôi như bị bỏng, nóng rát.
“Cô thật là to gan lớn mật…”
Câu này nghĩa là sao nhỉ?
“Cô lại dám, để người ta, thiến bổn vương?”
Cái gì??!!
Có phải, tôi gây họa lớn rồi không?
Huyền Trạch nói anh ta là vương của tộc yêu mèo.
“Thế tôi là quốc sư nước chuột, ha ha ha ha…”
Đồng tử Huyền Trạch co rút, trên đỉnh đầu lộ ra đôi tai mèo đầy lông.
Còn có hai chiếc răng nanh nhọn hoắt.
Tôi nuốt ngược những tiếng [ha ha ha] còn lại vào bụng.
Ừm, tôi tin rồi.
Chỉ là nhìn góc nghiêng đẹp trai và cơ bụng sáu múi của anh ta, tôi nuốt nước bọt cái ực.
Ánh mắt vô thức liếc xuống nửa thân dưới của anh ta.
Anh ta quấn khăn tắm thật kín mít.
Giờ phải làm sao đây?
Tôi đã thiến nhầm vương của tộc yêu mèo.
Tộc yêu mèo có x/é x/ác tôi thành trăm mảnh không?
“Cái đó, tôi không hiểu rõ lắm. Ý là anh không thể dùng phép thuật, biến cái chuông của anh trở lại sao?”
Huyền Trạch nhìn tôi với ánh mắt kh/inh bỉ của bậc đế vương.
“Từ hôm nay trở đi, khi bổn vương ở nhân gian, sẽ ở lại chỗ của cô.”