“Được thôi.” Tôi nói: “Vậy thì gặp nhau ở tòa.”
Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho chú Trương. Bật loa ngoài.
“Chú Trương, vụ án của công ty Thẩm Vi, phiền chú cứ cho tiến hành theo đúng trình tự bình thường ạ.”
Chú Trương ở đầu dây bên kia ậm ừ một tiếng.
“Ngoài ra, con xin tố cáo danh tính, Thẩm Vi có hành vi chiếm đoạt tài sản và lạm dụng công quỹ, số tiền vô cùng lớn. Các bằng chứng liên quan, lát nữa con sẽ cho người gửi đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật.”
Tiếng ch/ửi bới của mẹ vợ dừng bặt.
Khuôn mặt Thẩm Vi trắng bệch ngay lập tức.
“Lâm Diễn! Anh dám!”
“Cô xem tôi có dám hay không.”
Tôi cúp máy.
Tôi bước đến trước mặt Thẩm Vi, đặt bản thỏa thuận ly hôn trở lại trước mặt cô ta.
“Thẩm Vi, đây là cơ hội cuối cùng của cô.”
Cô ta ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng.
“Ký vào đó, cô còn giữ được tự do. Không ký, thì cứ chờ mà mọt gông trong tù.”
Mẹ vợ gào thét: “Không được ký! Con gái! Đó là tiền của nhà chúng ta!”
Tôi không thèm để ý đến bà ta, chỉ lặng lẽ nhìn Thẩm Vi.
Cô ta nhìn tôi rất lâu, nhưng tất cả đã muộn rồi.
Cô ta cầm bút lên, tay r/un r/ẩy dữ dội, ký tên mình vào cuối bản thỏa thuận.
Thẩm Vi.
Chữ viết xiêu vẹo.
Mẹ vợ gào khóc một tiếng rồi đổ gục xuống sàn.
Tôi cầm bản thỏa thuận lên, thổi nhẹ vào mực còn chưa khô, rồi nhìn Thẩm Vi.
“Giờ thì, cô có thể cút được rồi.”
Cô ta đứng dậy, thất thần bước về phía cửa. Khi đi ngang qua tôi, cô ta dừng lại một chút.
“Lâm Diễn… chúng ta… thực sự không thể quay lại sao? Đứa con tôi đang mang là con của anh mà.”
Tôi nhìn cô ta.
“Từ khoảnh khắc cô ngoại tình, chúng ta đã không thể quay đầu lại được nữa rồi.”
Cơ thể cô ta cứng đờ. Cuối cùng, cô ta không nói thêm lời nào, mở cửa rồi bước ra ngoài.
Bên ngoài trời lại đổ mưa, to y như cái ngày cô ta đi lấy xe.
Sau khi Thẩm Vi đi, mẹ vợ lăn lộn trên sàn nhà ăn vạ, khóc lóc thảm thiết. Mẹ tôi trực tiếp gọi 115, nói rằng ở đây có một người già đang bị kích động, nói năng lảm nhảm, cần đưa đến khoa t/âm th/ần kiểm tra.
Xe c/ứu thương đến rất nhanh. Hai y tá không nói không rằng, khiêng mẹ vợ tôi đi.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Mọi việc sau đó đều diễn ra vô cùng suôn sẻ. Tôi và Thẩm Vi hoàn tất thủ tục ly hôn. Cổ phần công ty, bất động sản, xe cộ đều đã sang tên xong xuôi. Phía cơ quan thuế, nhờ tôi cung cấp bằng chứng chứng minh hành vi trốn thuế chủ yếu là do cá nhân Thẩm Vi thực hiện, đồng thời kịp thời nộp bù thuế và tiền ph/ạt, công ty đã được bảo toàn.
Tôi quay lại công ty, dọn dẹp sạch sẽ đống hỗn độn mà Thẩm Vi để lại. Sa thải những kẻ sâu mọt cùng phe với cô ta, cất nhắc những nhân viên cũ chăm chỉ, thực tế như quản lý Trương. Công ty nhanh chóng đi vào quỹ đạo.
Nửa năm sau, tôi gặp lại Thẩm Vi tại một buổi tiệc rư/ợu trong ngành.
Cô ta g/ầy đi nhiều, cũng già đi trông thấy. Mặc chiếc váy lỗi thời, cô ta đang cúi đầu khúm núm đưa danh thiếp cho mọi người. Nhìn thấy tôi, cô ta theo bản năng muốn trốn tránh, lúng túng xoa hai tay vào nhau: “Anh… dạo này anh khỏe không?”
“Rất khỏe.”
Tôi nói lời thật lòng. Sau khi rời xa cô ta, cuộc sống của tôi và con gái tốt hơn bao giờ hết. Tôi không còn phải lo lắng liệu cô ta về muộn có phải là đang đi tiếp khách, không cần phải tự lừa dối bản thân trước những tin nhắn m/ập mờ trong điện thoại của cô ta nữa.
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp: “Tôi và Cố Thần đã c/ắt đ/ứt rồi.”
“Vậy sao?” Tôi chẳng mấy hứng thú.
“Hắn lừa tôi… tất cả mọi người đều lừa tôi…” Cô ta lẩm bẩm một mình.
Tôi nhìn cô ta, người phụ nữ tôi từng yêu mười năm, cũng từng h/ận rất lâu.
“Thẩm Vi.”
“Ừm?”
“Không phải tất cả mọi người đều lừa cô đâu.”
Tôi đặt ly rư/ợu xuống.
“Cô chỉ là, bị chính lòng tham và d/ục v/ọng của mình phản phệ mà thôi.”
Nói xong, tôi không nhìn cô ta nữa, quay người bước vào ánh đèn rực rỡ.
Phía sau lưng tôi, là cuộc đời mới mẻ, thuộc về chính tôi.
[Hết toàn văn]