Mười giờ tối, tôi nhận được điện thoại từ anh em của Giang Hành. Cậu ta rụt rè nói: "Chị dâu, Giang Hành say rồi, giờ cậu ấy hơi khó chịu, nếu chị tiện thì qua đón bọn em được không?"
Tôi thở dài một hơi, cảm thấy phiền phức.
"Gửi địa chỉ đây."
Đối phương lập tức gửi qua định vị của một khu biệt thự nghỉ dưỡng lưng chừng núi.
Nhìn quãng đường sáu mươi cây số trên ứng dụng bản đồ, tôi ch/ửi thề một tiếng "Mẹ kiếp".
Tôi vớ lấy chiếc áo khoác khoác lên người, vừa lầm bầm ch/ửi bới vừa mang theo cơn gi/ận đùng đùng rời khỏi nhà.
Hai giờ sáng, đẩy cửa biệt thự ra, đám đông đang ồn ào nâng ly chúc tụng lập tức im bặt, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Vị hôn phu của tôi, Giang Hành, đang ôm ấp Triệu Phỉ Nhi, tình tứ đút cho cô ta một quả dâu tây.
Tôi cười khẩy một tiếng, đi thẳng tới ngồi xuống bên cạnh anh ta.
Anh ta chẳng mảy may chột dạ, mỉm cười nói với tôi:
"Em đến đúng lúc lắm, Phỉ Nhi hôm nay ăn kem nên hơi đ/au bụng, bọn anh đều uống rư/ợu rồi, không tiện lái xe."
"Đằng nào em ở nhà cũng rảnh rỗi, chở bọn anh đến b/ệnh viện đi."
Tôi không thèm đếm xỉa, tiện tay cầm một quả dâu tây cắn nửa quả, dựa vào ghế sofa bắt đầu nghịch điện thoại.
Giang Hành tỏ vẻ không vui:
"Em có thể đừng nhỏ nhen thế được không? Phỉ Nhi ngày kia phải tham gia cuộc thi múa rồi, nếu sức khỏe không tốt sẽ ảnh hưởng đến màn trình diễn đấy."
Tôi cắn thêm một miếng dâu tây, rồi nhổ phần cuống còn lại lên đùi Giang Hành.
Đám người có mặt tại đó nhìn nhau, Vương Vũ bước lên, cẩn thận làm hòa:
"Chị dâu, chị đừng suy nghĩ nhiều, đừng gi/ận, Tiểu Giang cũng chỉ là lo lắng cho bạn bè thôi, cậu ấy..."
"Suỵt." Tôi ra hiệu bảo cậu ta im lặng.
Những người khác lập tức biết điều ngậm miệng lại.
"Ting." Tiếng máy móc quen thuộc vang lên trong đầu tôi.
"Phát hiện cốt truyện then chốt: Xung đột đêm trước đám cưới, yêu cầu nữ chính hoàn thành cốt truyện kịp thời."
Cuối cùng cũng đợi được rồi.
Tôi nhổ nửa quả dâu tây còn lại trên tay xuống đất, vén tay áo sơ mi lên, bắt đầu túm mái tóc xõa ra sau gáy buộc thành một búi tóc.
Đám anh em của Giang Hành thấy vậy liền biến sắc, hiểu ý nhau lùi lại phía sau.
Sắc mặt Giang Hành trầm xuống, anh ta dùng sức đẩy Triệu Phỉ Nhi ra chỗ an toàn.
Ngay giây tiếp theo, tôi trực tiếp lao tới, vung tay t/át thẳng vào mặt anh ta một cái rõ kêu.
Giang Hành cũng chẳng vừa,
Cậu ta túm lấy cổ áo tôi, dùng trán húc mạnh vào mặt tôi.
Hai đứa tôi lao vào đá/nh nhau túi bụi, lăn cả lên bàn trà, chai rư/ợu, đồ ăn vặt và trái cây rơi vãi khắp sàn.
"Đồ chó ch*t nhà anh, nửa đêm không ngủ còn hànhz hạz bà đây, còn mặt mũi gọi điện cho tôi à, sao anh không uống cho ch*t quách trên núi luôn đi."
"Tao chính là cố ý đấy! Tức ch*t cái con hổ cái nhà mày!"
Thấy hai đứa tôi đá/nh nhau lo/ạn xạ, đám anh em của Giang Hành sợ xảy ra án mạng nên đành đá/nh liều xông vào can ngăn.
"Thôi thôi, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý! Giang Hành! Mày giống đàn ông tí đi, buông tay ra trước đã, chị dâu, chị cũng lùi một bước đi, ôi! ôi! Đừng dùng cái đó đ/ập!"
Vương Vũ dùng sức giữ ch/ặt tay tôi đang cầm chai rư/ợu vang, cố hết sức ngăn cản tôi đ/ập vào đầu Giang Hành.
Sau một hồi can ngăn của mọi người, tôi hất Giang Hành ra, lau vết m/áu ở khóe miệng.
Giang Hành cũng thở hổ/n h/ển, chỉnh lại chiếc áo đã bị tôi x/é rá/ch tả tơi, cố gắng mở con mắt bên phải đã bị tôi đá/nh sưng đỏ, nghển cổ gồng mình lên.
"Không đá/nh nữa, đi, đưa Phỉ Nhi đến b/ệnh viện."
"Xì." Tôi hừ lạnh một tiếng rồi quay người bỏ đi, những người phía sau vội vàng đỡ Triệu Phỉ Nhi đang sợ đến ngây người đi theo.
"Không sao đâu, không sao đâu, chị quen rồi sẽ thấy bình thường." Vương Vũ nhỏ giọng an ủi cô ta.
"Hai người họ đá/nh nhau từ thời cấp ba đến giờ, còn dã man hơn thế này nhiều, nhưng chị đừng sợ, chẳng qua chỉ là đá/nh nhau qua lại thôi, không liên lụy đến người khác đâu."
Năm nhất đại học, tôi và kẻ th/ù không đội trời chung Giang Hành yêu nhau.
Đám anh em của anh ta không hiểu nổi, tại sao Giang Hành lại đi thích một con hổ cái.
Đám bạn thân của tôi cũng không hiểu nổi, Giang Hành công khai thiên vị Triệu Phỉ Nhi, hết lần này đến lần khác vì cô ta mà vượt giới hạn, vậy mà tôi lần nào cũng nhẫn nhịn.
Thực ra, cả tôi và Giang Hành còn không hiểu nổi, tại sao cái hệ thống tình nhân ch*t ti/ệt đó lại trói buộc hai đứa tôi với nhau.
Oán th/ù giữa tôi và cậu ta đã kết từ ngày đầu tiên nhập học cấp ba.
Khi đó chúng tôi vừa bước vào trường mới, tất cả mọi người trong lớp đều đang ở trạng thái ngượng ngùng vì chưa quen biết.
Để duy trì kỷ luật lớp trong thời gian tập quân sự, giáo viên chủ nhiệm khuyến khích chúng tôi tích cực tự ứng cử làm cán bộ lớp tạm thời.
Lúc này, Giang Hành rất tự tin đứng ra nói mình có thể làm lớp trưởng.
Công tâm mà nói, cậu ta quả thực có năng lực, quản lý tất cả mọi người răm rắp nghe lời, rất nhanh đã tạo dựng được uy tín trong lớp.
Còn về việc tại sao tôi lại xung đột với cậu ta,
Là vì thằng nhóc này quá mức thích làm màu.
Ngày hôm đó, sau khi ăn trưa xong, chúng tôi có một tiếng nghỉ ngơi giữa giờ tập.
Mọi người vui vẻ cười đùa cùng những người bạn mới quay trở lại lớp học.
Trong tiếng cười nói ồn ào đó, không một ai để ý Giang Hành một tay kéo ghế bước lên bục giảng.
Thấy không ai để ý đến mình, Giang Hành bất ngờ đ/ập mạnh cái xóa bảng xuống bàn giáo viên.