Ngày đầu tiên nhập học đại học, oan gia ngõ hẹp, lúc làm thủ tục nhập học tôi lại thấy bóng dáng quen thuộc ấy. Cả tôi và Giang Hành đều tức đến bật cười.

Bố mẹ hai bên sợ chúng tôi lại đá/nh nhau, vội vàng kéo tôi đi tìm ký túc xá.

Trước khi đi, bố mẹ tôi dặn dò đủ điều, bảo tôi nhất định phải tránh xa Giang Hành ra.

Bố mẹ Giang Hành thì lo lắng không thôi, dặn cậu ta không có việc gì thì đừng có trêu chọc tôi.

Tối hôm đó, tôi và Giang Hành cùng đăng một bài lên mạng xã hội để công khai.

"Chúng mình bên nhau rồi."

Bốn năm đại học, tôi và Giang Hành cần mẫn cày tiến độ nhiệm vụ, mong sớm ngày thoát khỏi cái hệ thống oan gia ngõ hẹp ch*t ti/ệt này.

Lần này đến lần khác dưới sự yêu cầu của hệ thống, chúng tôi phải ân ái, cãi vã rồi lại làm hòa.

Điều duy nhất khiến tôi thấy an ủi là sự xuất hiện của Triệu Phỉ Nhi.

Cô ta quả thực giống như c/ứu tinh, can thiệp mạnh mẽ vào giữa tôi và Giang Hành, tựa như dải phân cách khi có hỏa hoạn, tạo cho tôi một không gian riêng tư an toàn.

Hơn nữa, tôi có thể mượn cớ xung đột để đường hoàng chỉnh đốn Giang Hành.

Giang Hành chơi bóng rổ, tôi vặn nắp chai nước đưa qua, Triệu Phỉ Nhi nhanh chân hơn giúp anh ta lau mồ hôi.

Tốt quá, tôi trực tiếp hắt nước lên mặt Giang Hành: "Đi uống nước tiểu mà dùng đi anh."

Tiệc sinh nhật, tôi miễn cưỡng tặng chiếc khăn len đan dở dang, Triệu Phỉ Nhi mỉm cười châm chọc tay nghề của tôi, rồi đưa ra chiếc đồng hồ được chọn lựa kỹ càng.

Trong lòng tôi mừng như đi/ên, cầm lấy chiếc bánh kem đ/ập thẳng vào đầu Giang Hành, rồi nhẹ nhõm quay người đi dạo phố.

Trước thềm tốt nghiệp, Giang Hành đưa tôi về ra mắt bố mẹ, Triệu Phỉ Nhi lại mời anh ta đi xem buổi diễn của mình.

Cơ hội đến rồi, tôi đ/á văng cửa, tống cổ Giang Hành ra ngoài, mỉm cười xin lỗi bố mẹ anh ta rồi xách túi đi về.

Bố mẹ hai bên thở phào nhẹ nhõm, mừng thầm vì tình cảm của chúng tôi cuối cùng cũng sắp tan vỡ.

Chưa đầy một tháng sau, chúng tôi đăng ảnh cưới lên mạng xã hội.

"Sau cơn mưa trời lại sáng, vẫn là anh."

Tin tức này đối với bố mẹ hai bên chẳng khác nào sét đá/nh ngang tai.

Bố mẹ tôi mặt mày ủ rũ khuyên bảo:

"Con yêu à, thế giới này nhiều đàn ông như vậy, tại sao con lại cứ đ/âm đầu vào Giang Hành thế?"

"Hai đứa chúng mày đá/nh nhau từ hồi cấp ba, lần nào cũng kinh thiên động địa, chia tay cũng mấy lần rồi, mẹ không hiểu sao con vẫn muốn cưới nó."

Tôi không biết giải thích thế nào, chỉ biết nhắm mắt thở dài không nói lời nào.

"Con nhìn hoàn cảnh gia đình mình xem, mẹ là ca sĩ, bố là họa sĩ, hai chúng ta có thể nói là trói gà không ch/ặt."

"Mà con lại là phận nữ nhi yếu đuối, nhỡ đâu sau khi cưới nó bạo hành con, thì lúc đó gia đình mình biết làm sao?"

Tôi bất lực dỗ dành người mẹ đang lo lắng:

"Mẹ ơi, mẹ đừng sợ, con tự có sắp xếp ạ."

Cùng lúc đó, nhà Giang Hành cũng u ám không kém.

Mẹ Giang Hành tựa vào lòng chồng lau nước mắt:

"Mẹ tuyệt đối không đồng ý việc con cưới nó."

"Mẹ thật sự không hiểu nổi, hai đứa cứ gặp nhau là như kẻ th/ù, sao lại đến mức phải cưới xin thế này."

Giang Hành nhắm mắt cam chịu nói:

"Mẹ, chuyện này mẹ đừng quản, con tự có tính toán."

"Con có tính toán mà làm được chuyện này à? Vừa dây dưa với cái cô Phỉ Nhi gì đó, vừa nói muốn cưới Thẩm Ngọc Trạch, mẹ thấy con thật là không biết x/ấu hổ mà!"

"Cho dù con có thể vứt bỏ hết thể diện, vứt bỏ mọi đạo đức trong tình cảm, nhưng con cũng phải quan tâm đến an nguy của bản thân chứ!"

"Mẹ từng thấy hai đứa đá/nh nhau ra sao rồi, thật sự quá đ/áng s/ợ. Con trai à, mẹ không sợ con chê cười, thật ra mẹ rất sợ nó."

"Con thì lăng nhăng trong chuyện tình cảm, mẹ chỉ sợ sau này nó tức gi/ận quá mà gi*t ch*t con luôn. Hoàn cảnh gia đình con biết rồi đấy, mẹ thì đá/nh đàn piano, bố thì viết thư pháp, đối diện với nó chúng ta hoàn toàn không có khả năng phản kháng."

"Cứ nghĩ đến sau này con cưới nó về, mẹ phải sống chung một mái nhà với Thẩm Ngọc Trạch là mẹ lại run cầm cập."

Giang Hành bất lực nắm tay mẹ an ủi:

"Mẹ, đừng lo. Sau này con cưới xong sẽ ra ở riêng ạ."

Cứ thế, trong sự không tình nguyện của tất cả mọi người, tôi và Giang Hành chuẩn bị kết hôn.

Vì chỉ là làm thủ tục cày nhiệm vụ, chúng tôi đều không để tâm, phó mặc toàn bộ việc chuẩn bị đám cưới cho khách sạn, để họ tự sắp xếp.

Cho đến tận trước ngày cưới, tiến độ của chúng tôi cuối cùng cũng đạt đến 98%.

Loay hoay đến sáu bảy giờ sáng, cãi nhau với Giang Hành suốt cả quãng đường, cuối cùng tôi cũng lái xe đến trước cổng b/ệnh viện.

"Được rồi, xuống xe đi khám b/ệnh đi, tôi về nghỉ đây."

Triệu Phỉ Nhi cười gượng một tiếng, ngập ngừng lên tiếng:

"Bụng em không đ/au nữa rồi, mười giờ em có buổi thi đấu, anh có thể đưa em đến nhà hát thành phố không?"

Giang Hành vui vẻ, vội vã vỗ vỗ vào lưng ghế của tôi:

"Không nghe Phỉ Nhi nói gì à? Lái xe đến nhà hát đi, làm lỡ buổi thi đấu của cô ấy thì tôi hỏi tội cô đấy."

Tôi quay đầu lườm anh ta một cái:

"Ôi chao, gh/ê g/ớm thật đấy, anh hạ thánh chỉ đấy à? Tôi không đi thì anh định tru di cửu tộc nhà tôi sao?"

"Anh giỏi thì cứ đứng yên đấy đi, xem anh trụ được bao lâu."

"Ting. Vui lòng hoàn thành nhiệm vụ: Sự thỏa hiệp đ/au lòng. Đưa nữ phụ đến địa điểm chỉ định."

Chỉ cần nhận được một trăm triệu, làm trâu làm ngựa thì có là gì.

Tôi lập tức đổi sang khuôn mặt tươi cười ôn hòa:

"Ngồi vững nhé, chúng ta xuất phát thôi nào."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm