Tất cả đều ch*t lặng.
Trong phòng riêng im phăng phắc, tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy rõ.
Ôn Chước đỏ bừng mặt.
"Ôn Vãn, cô muốn làm gì?"
Hứa Nghiên Châu nghiến ch/ặt răng.
"Em theo dõi anh?"
Tôi hít một hơi thật sâu, khuôn mặt lộ vẻ bi thương.
"Em đã gọi cho anh, nhưng anh không nghe."
"Tai nghe của em để quên trên xe anh, em đành phải bắt taxi đuổi theo."
"Sao anh lại đối xử với em như vậy?"
Đối diện với ánh mắt tôi, Hứa Nghiên Châu nghẹn thở, lúng túng né tránh.
Tôi lại nhìn sang Ôn Chước.
"Chị, sao chị lại làm vậy với em?"
"Nếu chị nói chị thích anh Nghiên Châu, em sẽ không tranh với chị đâu."
"Rõ ràng là chị nói chị không muốn kết hôn với anh ấy mà..."
"Em đã chuẩn bị tâm thế để làm cô dâu của anh Nghiên Châu rồi..."
"Chị muốn nói với em rằng chị hối h/ận sao?"
"Chị ơi, rốt cuộc em đã làm gì sai với chị, để chị phải đối xử với em như thế?"
"Không phải thế!" Ôn Chước ánh mắt hoảng lo/ạn, "Chị và Hứa Nghiên Châu... chị không biết... không phải như em nói đâu, chúng chị... chị..."
Cô ấy nói năng lộn xộn.
Đoạn video bị phát tán, mối qu/an h/ệ rối ren hiện tại giữa cô và Hứa Nghiên Châu, cùng những ánh mắt đổ dồn lên người cô.
Tựa như những lưỡi d/ao đang cứa vào da th!t cô.
Cuối cùng, cô không chịu đựng nổi nữa, "òa" lên khóc.
Người đ/au lòng đầu tiên là mẹ tôi.
Bà ôm ch/ặt Ôn Chước, khóe mắt đỏ hoe.
"Thôi thôi, đừng khóc nữa!"
"Ôn Vãn, xin lỗi chị con đi. Dù thế nào, con cũng không nên tung đoạn video này ra."
"Con làm vậy, bảo chị con biết làm sao đây?"
Tôi mặt c/ắt không còn giọt m/áu, vẻ mặt ngơ ngác, người r/un r/ẩy.
"Nhưng, chẳng phải chị đã hôn vị hôn phu của em sao? Chị em hôn người sắp trở thành chồng em, hôn người sẽ là em rể tương lai của chị, tại sao... người phải xin lỗi lại là em?"
"Con còn dám nói nữa?" Mẹ tôi đã lộ vẻ hung dữ.
Ánh mắt c/ăm hờn ấy, như thể đang nhìn một kẻ th/ù.
Một cảnh tượng nực cười, một màn hài kịch lố bịch.
Bố mẹ Hứa Nghiên Châu hít một hơi thật sâu, đứng dậy.
"Hôm nay đến đây thôi."
"Chuyện hôn lễ chúng ta sẽ bàn sau."
"Nghiên Châu, chúng ta về."
Lời vừa dứt, Ôn Chước đang vùi mặt trong lòng mẹ khóc nức nở ngẩng đầu lên.
Cô nhìn Hứa Nghiên Châu.
Ánh mắt chất vấn, kỳ vọng, và căng thẳng.
Hứa Nghiên Châu siết ch/ặt nắm đ/ấm,
toàn thân căng cứng.
"Bố mẹ, con muốn cưới Ôn Chước."
"Con im miệng!"
Mẹ Hứa Nghiên Châu mặt mày phừng phừng gi/ận dữ.
Nhưng Hứa Nghiên Châu dường như cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
"Trước đây là con không nhìn rõ tình cảm của chính mình."
"Con với Vãn Vãn chỉ là tình cảm anh trai với em gái."
"Người con thực sự yêu là A Chước!"
Trong khoảnh khắc, đôi mắt Ôn Chước sáng rực lên.
Cô cười.
Rời khỏi vòng tay mẹ.
Nắm lấy tay Hứa Nghiên Châu.
Thành kính mà dứt khoát.
Tựa như họ đang vì tình yêu đích thực mà chống lại cả thế giới.
Sắc mặt mẹ Hứa Nghiên Châu khó coi đến cực điểm.
Bà nghiến răng ken két, chậm rãi lên tiếng: "Bảo các con kết hôn, các con không chịu. Thiệp mời đã phát đi, ghi tên Ôn Vãn, giờ các con lại nói các con muốn cưới. Đổi cô dâu đã đành, còn đổi thành chị của cô dâu? Các con bao nhiêu tuổi rồi? Thích làm gì thì làm sao?"
Tôi là người rời đi đầu tiên.
Với vẻ mặt oan ức, bi thương, đ/au đớn tột cùng.
Chỉ để lại một câu: "Đám cưới không cần mời tôi, chúng ta cũng đừng gặp nhau nữa."
Tôi bước đi dứt khoát, không hề ngoảnh lại.
Ra khỏi khách sạn, tôi thở hắt ra một hơi.
Diễn kịch thật mệt.
Tôi đói lắm rồi.
Nhưng vẫn khao khát được về Tô Châu ngay lập tức.
Chỉ có thành phố quen thuộc, môi trường quen thuộc mới có thể khiến tôi an lòng.
Ra khỏi ga tàu, tôi rẽ vào Đắc Nguyệt Lâu m/ua mang về bốn món.
Trên đường về, tôi gọi điện cho Ôn Hồi.
Anh không nghe.
Tôi bèn trực tiếp gõ cửa.
Rất nhanh, cửa chính từ bên trong mở ra.
Một khuôn mặt ôn hòa, sáng sủa lọt vào mắt tôi.
Không phải Ôn Hồi.
Mà là một người khiến đầu óc tôi ong lên.
Anh mặc bộ đồ mặc nhà màu xám đậm, tóc như vừa mới gội, vẫn chưa khô hẳn.
Anh cúi mắt nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.
Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Mang theo chút do dự.
"Vãn Vãn?"
Đời người ai cũng có vài người không muốn gặp.
Ví dụ như tôi.
Người tôi không muốn gặp cũng khá nhiều.
Trong đó có một người tên Kỷ Hoài Niên.
Kỷ Hoài Niên, ôn hòa, chu đáo.
Những ngày đầu tôi vào đại học, anh đã chăm sóc tôi rất nhiều.
Nhưng tôi biết, những sự chăm sóc ấy đều nể mặt tôi là em họ của Ôn Hồi.
Anh đối với tôi rất đơn thuần.
Nhưng tình cảm tôi dành cho anh lại không hề đơn thuần.
Tôi ấy à, trầm lặng, ít nói, ích kỷ, lạnh nhạt.
Lần đầu tiên thầm thích một người, tôi giấu kín bặt.
Người ta không có ý đó, tôi cũng chẳng tự chuốc lấy phiền phức.
Dĩ nhiên chủ yếu là vì tôi quá sĩ diện.
Thêm nữa, sau này người ta đi du học, thì càng không có khả năng gì.
Thế là tôi ch/ôn vùi bóng hình trong mộng ấy, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra...
M/a mới tin!
Ôn Hồi phát hiện ra.
Bạn cùng phòng khác của Ôn Hồi cũng phát hiện ra.
Ôn Hồi tổng cộng có hai bạn cùng phòng.
Phòng ký túc của Ôn Hồi tổng cộng có ba người.
Tôi thầm thích một trong số họ.
Hai người còn lại đều biết?!
Khoảnh khắc ấy, phòng tuyến cảm xúc của tôi sụp đổ hoàn toàn.
Tôi cầm tấm ảnh Ôn Hồi mặc quần x/ẻ đũng hồi nhỏ u/y hi*p anh:
"Dám để người trong cuộc biết, tôi sẽ làm cho anh thân bại danh liệt."
Ôn Hồi bảo tôi nhát gan.