Bạn trai tôi thua cá cược nên đã đẩy tôi lên giường của anh em chí cốt. Đó là ngày sinh nhật tôi, Sầm Nhiên lừa tôi nói rằng sẽ cho tôi một bất ngờ. Tôi bị bịt mắt, đợi rất lâu.

Nhưng người ôm lấy tôi lại là một người đàn ông lạ mặt.

Cơ thể tôi mềm nhũn, không chút sức lực, chỉ biết khóc lóc c/ầu x/in người anh em của anh ta đừng chạm vào mình.

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười khẽ, tôi nhận ra đó là Chu Thanh Từ, tên đại ca trường năm nào.

Anh ta giơ tay giúp tôi lau đi những giọt nước mắt, thì thầm thở dài:

“đ/á hắn đi, theo anh.”

Sau đó, anh ta cho tôi xem một đoạn video.

Trong phòng VIP quán bar, Sầm Nhiên đang trò chuyện cùng hội bạn bè, có người hỏi hắn:

“Bạn gái cậu dáng người thực sự tốt vậy sao? Tôi không tin, trừ khi cậu để tôi ngủ với cô ấy.”

“Nghĩ cái gì thế, đó là bạn gái nằm trong lòng bàn tay của Sầm ca đấy, cậu dám động vào cô ấy, Sầm ca chẳng lấy mạng cậu sao?”

Sầm Nhiên trong làn khói th/uốc mịt m/ù, uể oải lên tiếng:

“Thắng được tôi trong ván cược này, tùy cậu ngủ.”

Trong tiếng hò reo, có người hỏi thêm một câu: “Vậy còn tiểu mê muội Lâm Thiên Thiên của cậu thì sao? Tôi cũng muốn…”

“Cậu dám!” Sầm Nhiên lạnh lùng đ/á hắn một cái.

“Thiên Thiên là đóa hoa nhài thuần khiết duy nhất trong lòng tôi, cậu dám đụng vào cô ấy, tôi ch/ặt đ/ứt ngón tay cậu!”

Hắn mặc kệ đám anh em dùng những lời lẽ thô tục nhất để đùa cợt tôi.

Nhưng lại không cho phép Lâm Thiên Thiên bị vấy bẩn dù chỉ một chút.

Tôi lau nước mắt, quay sang hỏi tên đại ca trường: “Nếu em làm bạn gái anh, anh có thể giúp em trả th/ù hắn không?”

“Không đùa chứ?”

Bao năm tốt nghiệp, trên người Chu Thanh Từ vẫn còn khí chất của gã đại ca năm nào.

Anh ta nhìn tôi đầy mỉa mai.

“Em không phải vì muốn trốn chạy mà cố tình trêu đùa anh đấy chứ.”

Nói rồi, anh ta ôm lấy eo tôi.

“Đừng quên, bạn trai em đã thua em cho anh rồi.”

“Dù anh có đồng ý hay không, tối nay em cũng là của anh.”

Hơi thở nóng hổi phả vào cổ tôi.

Tôi muốn dùng sức đ/á anh ta, nhưng cơ thể lại mềm nhũn không chịu nổi.

Anh ta cười thấp rồi định hôn xuống.

Nhưng ngay giây phút chạm vào, anh ta dừng lại, nhìn chằm chằm tôi đầy thú vị.

“Tang Du, em nói xem, bạn trai em có phải bị m/ù không?”

Tay anh ta nhẹ nhàng lướt qua mặt tôi, rồi dừng lại trên tóc tôi.

“Đem em ra làm vật đặt cược, thua cho một người đàn ông khác.”

“Nếu là bạn gái anh ở chung một phòng với người đàn ông khác, anh chắc chắn sẽ phát đi/ên mất.”

Tay anh ta từ từ di chuyển xuống dưới, tôi chỉ cảm thấy má mình nóng ran.

“Chu Thanh Từ…”

Ly nước Sầm Nhiên đưa cho tôi đã bị bỏ th/uốc.

“Anh giúp em lấy chậu nước lạnh, hoặc là—”

Tôi đá/nh liều, “Dùng cơ thể giúp em.”

Tôi nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng cười khẽ của anh truyền đến.

Sau đó là tiếng quần áo rơi xuống đất.

Tôi không nhịn được mà cắn môi.

Nhưng giây tiếp theo, nước lạnh dội thẳng vào mặt tôi.

Tôi ngạc nhiên mở mắt ra, Chu Thanh Từ đã mặc quần áo chỉnh tề, ngồi cách tôi một mét.

“Anh không thừa nước đục thả câu, không có nghĩa là anh không đồng ý với giao dịch của em.”

Ánh sáng mờ ảo khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Anh nói: “Từ hôm nay, em là bạn gái anh, anh vô điều kiện giúp em trả th/ù tên cặn bã đó.”

Nói xong, Chu Thanh Từ đứng dậy đi vào phòng tắm.

Nước lạnh dội khắp cơ thể, th/uốc cũng đã tan đi hơn nửa.

Tôi không biết mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Chỉ biết khi bị đá/nh thức, Chu Thanh Từ nói: “Bạn trai em đang ở bên ngoài.”

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Cánh cửa nhẹ nhàng bị đẩy ra, hé lộ một khe hở.

Sầm Nhiên ngó nghiêng xung quanh rồi đi tới, tôi vừa định gọi hắn thì bị Chu Thanh Từ bịt miệng lại.

Nhìn thấy cô gái hắn đang nắm tay, tôi cũng sững sờ.

Cô gái đó tên là Lâm Thiên Thiên, mặc váy trắng tinh khôi, thuần khiết như một đóa hoa nhỏ.

Rất nhanh, Sầm Nhiên ép cô ta vào góc tường, hôn một cách kiềm chế nhưng đầy mê đắm.

Tôi lại nhớ đến đoạn video đó.

Sầm Nhiên nói Lâm Thiên Thiên là “đóa hoa nhài thuần khiết duy nhất” trong lòng hắn.

Nhưng rõ ràng ngay từ đầu.

Hắn cũng gọi tôi như vậy.

Tôi không chớp mắt nhìn ra bên ngoài, nhìn Sầm Nhiên với ánh mắt đầy dịu dàng.

Lâm Thiên Thiên hôn chưa đủ, vòng tay qua cổ hắn tiếp tục, kéo tay hắn hướng vào trong áo mình.

Nhưng lại bị Sầm Nhiên dịu dàng ngăn lại.

“Ngoan, anh không muốn làm em ở đây một cách tùy tiện, đợi chúng ta về, mở căn phòng đắt nhất.”

Lâm Thiên Thiên cười e thẹn.

“Tang Du đã yêu anh hết lòng hết dạ suốt sáu năm, có phải anh cũng dỗ dành cô ấy như vậy không?”

Sầm Nhiên im lặng một lúc, “Không có.”

Lâm Thiên Thiên chu môi làm nũng, “Anh nói dối, em không tin.”

Khóe miệng tôi tràn ra một nụ cười cay đắng.

Hắn không nói dối.

Tôi nhớ lại lần đầu tiên.

Hắn dỗ dành tôi "ăn cơm trước kẻng".

Là ở trong phòng nghỉ tại trung tâm thương mại của nhà hắn.

Tiền thuê phòng cũng tiết kiệm được.

Hóa ra yêu và không yêu, vốn dĩ có khoảng cách xa vời vợi.

“A Nhiên, em đẹp hay bạn gái anh đẹp?”

“Em đẹp.”

Lâm Thiên Thiên vòng tay qua cổ hắn cười thấp, “Cũng phải, nếu không anh đã không đem cô ta làm vật đặt cược thua cho người đàn ông khác.”

“Biết đâu bây giờ cô ta đang ân ái với người đàn ông khác, anh không thấy đ/au lòng sao?”

Sầm Nhiên cười mỉa mai.

“Dù sao cô ta cũng chẳng còn trong sạch từ lâu rồi, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.”

Tôi như bị sét đá/nh ngang tai.

Cho đến khi hắn ôm Lâm Thiên Thiên hoàn toàn biến mất, tay chân tôi vẫn còn lạnh buốt.

Tôi biết hắn đang nói về lần ở đại học đó.

Tôi đi làm thêm về muộn, đi ngang qua cánh đồng lau thì gặp mấy tên l/ưu ma/nh.

Khi trở về, quần áo tôi xộc xệch.

Lời ra tiếng vào khắp nơi, nói rằng tôi đã bị bọn l/ưu ma/nh đó chà đạp.

Tôi đã thanh minh nhiều lần, bọn chúng chưa từng chạm vào tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
7 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm