Ta là Cốc chủ Dược Vương Cốc vang danh thiên hạ, Thái hậu lâm trọng b/ệnh cầu ta c/ứu mạng. Ta mỉm cười nhàn nhạt: "C/ứu mạng thì được, nhưng quy luật của Dược Vương Cốc là mạng đền mạng, ta muốn cả nhà Trung Dũng Hầu phải đóng đinh trong qu/an t/ài rồi dìm xuống ao!"
Mười lăm năm trước, khi mẫu thân đang bắt cá bên sông, bà đã c/ứu mạng đương kim Hoàng đế đang trọng thương hôn mê.
Phụ thân ta, kẻ thi rớt trở về, vui mừng khôn xiết:
"Nàng chỉ là một mụ đàn bà chài lưới hôi hám, dù có được ban thưởng cũng chẳng qua là gấm vóc lụa là, vàng bạc châu báu mà thôi."
"Nhưng nếu vi phu nhận lấy công lao này, thì có thể được phong quan tiến tước, đưa nàng và A Hoài lên kinh hưởng phúc, đến lúc đó còn lo gì thằng nhóc thối kia không có tiền đồ?"
Vì ta, mẫu thân đỏ hoe mắt, chỉ biết lí nhí đáp ứng.
Ngày thánh chỉ ban thưởng hạ xuống, phụ thân dẫn theo người thiếp xinh đẹp cùng đôi con riêng của hắn ra nhận thưởng với vẻ biết ơn sâu sắc.
Còn ta và mẫu thân, bị hắn đóng đinh trong qu/an t/ài gỗ rồi dìm xuống ao.
...
Khâm sai do Hoàng đế phái đến, thế tử phủ Trung Dũng Hầu là Triệu Viêm Thần, gi/ận dữ quát lớn.
"Láo xược! Nếu ngươi sống chán rồi thì bổn thiếu gia đây sẽ rút đ/ao đ/âm ch*t ngươi!"
Ta nhàn nhạt khuấy nắp chén trà, mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên.
"Nếu đã không muốn, vậy xin cứ trở về, b/ệnh này ta không trị."
Triệu Viêm Thần định đ/ập bàn đứng dậy, nhưng đã bị lão thái giám lẻo mép bên cạnh ngăn lại.
"Thế tử, ngài không nhìn ra sao, Cốc chủ đại nhân đây là đang nói đùa với chúng ta đấy. Thần y có tấm lòng bồ t/át, sao có thể vô cớ đòi mạng người khác chứ?"
"Hơn nữa, cho dù có là mạng đền mạng, trong thiên lao có biết bao tử tù, tại sao cứ nhất định phải là mạng của phủ Trung Dũng Hầu?"
"Ngài nói có phải không?"
Lão thái giám cười đầy vẻ nịnh nọt, không quên bồi thêm một câu đầy thâm ý:
"Phổ thiên chi hạ mạc phi vương thổ, ta và thế tử là phụng mệnh Hoàng thượng đến mời thần y, Cốc chủ sao có thể kháng chỉ bất tuân?"
Ta ngồi vững trên ghế chủ tọa, cười khẩy một tiếng.
"Ai đang nói đùa với các ngươi?"
"Ta đã nói rất rõ ràng, c/ứu mạng thì được, nhưng phải có điều kiện."
"Là các ngươi đang lãng phí thời gian c/ứu chữa cho Thái hậu ở đây, rốt cuộc kẻ nào mới là kẻ kháng chỉ bất tuân?"
Triệu Viêm Thần trừng mắt nhìn ta, sát khí đùng đùng:
"Công công Ngô, còn nói nhảm với hắn làm gì! Trực tiếp trói về cung rồi dùng đại hình! Ta xem hắn còn dám ngông cuồ/ng thế nữa không!"
Lão Ngô công công này là kẻ tinh ranh, cười hì hì nói: "Xin Cốc chủ hãy thu xếp hành lý, theo chúng ta vào cung diện kiến Hoàng thượng."
Triệu Viêm Thần gi/ận dữ: "Công công có ý gì đây! Chẳng lẽ thực sự muốn dìm cả phủ Trung Dũng Hầu của ta xuống ao sao?!"
Ngô công công nháy mắt với hắn.
"Cốc chủ cứ tự nhiên, ta và thế tử ra ngoài xe ngựa đợi ngài."
Hai người vừa ra khỏi cửa, Triệu Viêm Thần đã hằn học nói:
"Ngô công công, ông có ý gì? Tại sao không cho ta trực tiếp gi*t ch*t thằng nhãi đó! Dám buông lời ngông cuồ/ng với phủ Trung Dũng Hầu chúng ta, hắn có mấy cái đầu chứ!"
Ngô công công cười âm hiểm:
"Thế tử gia chớ vội, thằng nhãi này cuồ/ng vọng như vậy, đợi đến khi hắn lên điện diện kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng lẽ nào lại dung thứ cho hắn hồ đồ?"
"Đến lúc đó nhiệm vụ của ngài và ta coi như đã hoàn thành, còn việc hắn có trị hay không, thì đâu còn do hắn quyết định nữa!"
Triệu Viêm Thần vui mừng khôn xiết:
"Đúng vậy! Đợi vào đến hoàng cung, ta xem hắn còn dám kiêu ngạo thế nào!"
"Đợi hắn trị khỏi cho Thái hậu, bổn thiếu gia sẽ xin Hoàng thượng ban tên tặc tử này cho phủ Trung Dũng Hầu chúng ta! Xem lúc đó ta hànhz hạz hắn sống không được, ch*t không xong như thế nào!"
A hoàn Liên Kiều thuật lại cuộc đối thoại của hai người cho ta nghe, đầy phẫn nộ:
"Công tử, theo nô tỳ thấy, lúc nãy người nên trực tiếp hạ đ/ộc cho chúng c/âm đi!"
Ta mỉm cười thâm trầm, sắp xếp từng lọ th/uốc vào hòm y.
"Đợi đến khi vào hoàng cung, kẻ nào ch*t, vẫn còn chưa biết được đâu."
2.
Cung nhân đưa ta đến điện phụ, bảo ta đợi Hoàng đế triệu kiến.
Chân trước họ vừa đi, chân sau đã có một đám người đẩy cửa điện bước vào.
Dẫn đầu là Triệu Như Nguyệt, dung mạo kiều diễm, lạnh lùng liếc nhìn ta.
"Nghe đệ đệ ta nói, ngươi muốn mạng của cả nhà Trung Dũng Hầu chúng ta?"
Ả kh/inh miệt cười, đưa tay đỡ lấy chiếc kim bộ diêu trên búi tóc.
"Ngươi có biết ta là ai không? Phủ Trung Dũng Hầu của ta là hạng huân quý thế nào không?"
Ta nhìn chằm chằm vào gương mặt tựa hoa đào, phấn nộn kiều diễm của ả, bỗng nhiên bật cười.
"Ồ? Ngươi là ai?"
Triệu Như Nguyệt chỉnh lại tay áo, không nhanh không chậm đáp:
"Phụ thân ta là Trung Dũng Hầu, vị Hầu gia khác họ đầu tiên của triều đại này, có ơn c/ứu mạng đối với Bệ hạ, được Bệ hạ vô cùng tin tưởng trọng dụng."
"Mẫu thân ta là nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, bà mà mở yến tiệc, các mệnh phụ phu nhân trong kinh thành đều phải chen chúc tranh giành một tấm thiệp mời."
"Đệ đệ ta là tham tướng kinh doanh, lại còn là phò mã tương lai do Công chúa đích thân chọn lựa."
"Còn ta, đích nữ của Hầu phủ, đã có hôn ước với Thái tử điện hạ đương triều, chính là Thái tử phi tương lai."
Nhắc đến đây, ả hơi hất cằm lên, trong mắt không giấu nổi sự kh/inh bỉ rẻ rúng.
"Ngươi là cái thứ gì mà cũng dám mạnh miệng đòi mạng cả nhà ta?"
Thật là một gia đình huân quý gh/ê g/ớm!
Thật là một bộ dạng cao cao tại thượng không coi ai ra gì!
Xem ra vinh hoa phú quý những năm qua đã khiến bọn chúng sớm quên mất mình rốt cuộc là ai!
Một con s/úc si/nh cư/ớp đoạt công lao, gi*t vợ gi*t con!
Một con tiện nhân không biết x/ấu hổ cùng đôi con riêng không thể lộ diện!
Những năm tháng bọn chúng vào kinh nhận thưởng, sống trong nhung lụa ấy, ta và mẫu thân đã phải trải qua những gì?