"Được tận trung với Hoàng thượng và Thái hậu, lão thần không một lời oán h/ận!"
Ông ta tỏ vẻ trung quân ái quốc, coi cái ch*t nhẹ tựa lông hồng.
"Nếu thực sự có thể chữa khỏi b/ệnh cho Thái hậu, lấy mạng cả nhà lão thần để đền đáp cũng là vinh quang của phủ Trung Dũng Hầu."
"Nhưng lão thần chỉ có một thắc mắc, vị công tử này tuổi còn trẻ, ngay cả Thái hậu cũng chưa từng gặp mặt, chưa từng bắt mạch, làm sao có thể chắc chắn khẳng định mình chữa được?"
Ông ta liếc nhìn ta đầy thâm ý, giọng điệu âm dương quái khí hỏi:
"Chẳng lẽ, công tử thực sự là đại La thần tiên hạ phàm?"
Xem ra ông ta không nhận ra ta.
Cũng phải thôi, năm đó khi bị ông ta tự tay đóng đinh vào qu/an t/ài gỗ, ta mới chỉ sáu tuổi.
Những chuyện cũ năm xưa sớm đã bị ông ta ch/ôn vùi dưới đáy hồ.
Triệu Chính Thanh đưa mắt ra hiệu, đám tay chân của ông ta lập tức nhảy ra, lớn tiếng nói:
"Đúng vậy, bệ hạ! Thằng nhãi này miệng lưỡi trơn tru nhưng ngay cả vọng, văn, vấn, thiết cơ bản nhất cũng không làm, chắc chắn là kẻ l/ừa đ/ảo giang hồ!"
"Thằng nhãi này rõ ràng là có tư th/ù với phủ Trung Dũng Hầu, nên giả danh đệ tử thần y vào cung lừa gạt Hoàng thượng, đây là tội khi quân, đáng ch/ém đầu!"
Trong chốc lát, tất cả đều nghi ngờ ta là kẻ l/ừa đ/ảo.
Ngay cả vị Hoàng đế trên ngai rồng cũng sầm mặt lại.
"Ngươi có gì muốn nói?"
Ta không đổi sắc mặt.
"Khởi bẩm Bệ hạ, ta đã nói rất rõ ràng."
"B/ệnh của Thái hậu ta có thể chữa. Điều kiện chữa b/ệnh ta cũng đã nói rất minh bạch, chỉ xem Bệ hạ có muốn c/ứu Thái hậu hay không mà thôi."
Hoàng đế nổi trận lôi đình: "Láo xược! Ngươi thực sự không sợ trẫm gi*t ngươi sao!"
Đúng lúc này, một thái giám hớt hải xông vào đại điện.
"Bệ hạ không xong rồi! Thái hậu nương nương sắp không qua khỏi rồi!"
4.
Từ Ninh Cung.
Thái hậu thoi thóp, rơi vào hôn mê, các thái y quỳ đầy đất đều bó tay không cách nào.
"Toàn là lũ phế vật! Trẫm nuôi các ngươi có ích gì! Nếu Thái hậu có mệnh hệ gì, trẫm muốn các ngươi bồi táng!"
Triệu Chính Thanh cười lạnh nhìn ta:
"Đã vị công tử này nói chắc như đinh đóng cột rằng có thể c/ứu Thái hậu, sao không nhân cơ hội này chứng minh bản thân?"
Ta buồn cười nhìn ông ta: "Nếu ta chữa được, Trung Dũng Hầu có cam lòng chịu ch*t?"
Ông ta ưỡn ngựk, vẻ mặt đầy nghĩa khí:
"Tất nhiên! Hiếu trung với Hoàng thượng và Thái hậu là trách nhiệm của kẻ làm thần."
"Nhưng nếu ngươi không c/ứu được Thái hậu, chính là tội khi quân, phải chịu hình ph/ạt lăng trì!"
Ta bước tới, nhẹ nhàng châm một kim vào huyệt trên đầu Thái hậu.
Thái hậu vốn đang thoi thóp bỗng cử động ngón tay, đôi mày cũng hơi nhíu lại.
Viện trưởng Thái y viện vừa bắt mạch, lập tức kinh ngạc rồi vui mừng khôn xiết: "Thần kỳ! Thật quá thần kỳ! Mạch tượng của Thái hậu vốn đang như vũng nước ch*t, nay đã có dấu hiệu cải tử hoàn sinh!"
Chúng nhân kinh ngạc.
Triệu Chính Thanh càng không thể tin nổi, vẻ tự tin lúc nãy tan biến sạch sành sanh, trừng mắt nhìn ta đầy sát khí.
Hoàng đế mừng rỡ khôn xiết: "Thật sao? Mau! Mau mời thần y chữa trị cho Thái hậu!"
Ta mỉm cười nhàn nhạt, thong dong ngồi xuống ghế, nâng chén trà lên thổi nhẹ:
"Bệ hạ, ta đã nói rồi, chữa b/ệnh thì được, nhưng có điều kiện."
"Hiện tại ta chỉ mới giữ lại được hơi thở cho Thái hậu, thời gian để người cân nhắc không còn nhiều đâu."
Hoàng đế lộ vẻ khó xử, Triệu Chính Thanh nghiến răng, quỳ xuống cao giọng nói:
"Bệ hạ, đã như thế, thần nguyện dùng mạng của cả phủ Trung Dũng Hầu để đổi lấy sự an khang cho phượng thể Thái hậu!"
Đúng lúc này, Hầu phu nhân dẫn theo đôi con cái bước vào Từ Ninh Cung, cả ba cùng quỳ xuống.
Hầu phu nhân rơi lệ nói: "Bệ hạ, thần phụ nghe tin chuyện trong cung, đặc biệt dẫn hai đứa nhỏ vào cung để chia sẻ nỗi lo với Bệ hạ."
Nói đoạn liền khóc lóc dập đầu.
"Thần phụ không biết phủ Trung Dũng Hầu đã đắc tội gì với vị công tử này, thần phụ nguyện chịu nghìn đ/ao băm vằm, chỉ mong người tha cho phu quân và hai đứa con của thiếp, để một mình thiếp đi ch*t là được rồi!"
"Mẹ!" Triệu Như Nguyệt và Triệu Viêm Thần khóc lóc thảm thiết.
Cảnh tượng này khiến mọi người có mặt không ai là không động lòng.
Có người hô lớn: "Bệ hạ! Chữa b/ệnh c/ứu người là bổn phận của y giả, hắn lại đòi mạng đền mạng, đây đâu phải y giả, rõ ràng là yêu nhân!"
"Đúng vậy bệ hạ, hơn nữa người hắn chữa là Thái hậu, được làm việc cho Thái hậu là phúc phần tu được từ kiếp trước của hắn! Hành động này rõ ràng là u/y hi*p! Là coi thường hoàng gia! Là coi mạng người như cỏ rác! Thật đáng h/ận!"
"Trung Dũng Hầu năm xưa c/ứu mạng Bệ hạ trọng thương, có công tái tạo với hoàng thất và xã tắc, Bệ hạ không thể làm nguội lạnh lòng trung thần!"
Triệu Như Nguyệt đỡ Hầu phu nhân, lệ rơi đầy mặt nói:
"Bệ hạ, vì Thái hậu mà ch*t chúng thần không một lời oán h/ận, nhưng chúng thần không cam lòng ch*t một cách oan uổng, càng không nhẫn tâm để Bệ hạ bị yêu nhân này lừa gạt."
Triệu Viêm Thần dập đầu mạnh xuống đất, cứng cổ nói:
"Bệ hạ! Thần có lời muốn nói! Yêu nhân này tuổi còn trẻ sao có thể học được y thuật thông thiên gì chứ! Thần đã dò hỏi, Dược Vương Cốc này căn bản không phải nơi c/ứu nhân độ thế, mà là nơi bẩn thỉu chuyên dùng yêu thuật tà thuật!"
Hắn chỉ vào ta, nghiến răng nghiến lợi:
"Hắn chắc chắn đã dùng tà thuật lên người Thái hậu, mới khiến Thái hậu tạm thời có dấu hiệu hồi quang phản chiếu, đây là yêu pháp chứ không phải y thuật! Kẻ như yêu nhân này phải xử tử tại chỗ, nghiền xươ/ng thành tro!"
Trong chốc lát, lòng người phẫn nộ.
Đám đông mặt đỏ tía tai gào thét phẫn nộ: "Xử tử tại chỗ! Nghiền xươ/ng thành tro!"
Triệu Như Nguyệt ngước đôi mắt đỏ hoe đầy uất ức nhìn ta, dùng khăn lau nước mắt, nhưng rất nhanh đã thoáng qua một nụ cười đắc ý.