“Điều quá đáng nhất là cô ta còn thuê người giả mạo bố tôi, công khai b/án hàng giả trên livestream. Hành vi và th/ủ đo/ạn đều vô cùng đê hèn, nên tôi sẽ không bỏ qua chuyện này. Tôi nhất định sẽ dùng các biện pháp pháp lý để truy c/ứu đến cùng!”
Sau khi đăng bài, tôi còn @ Lưu Lệ Lệ trong phần bình luận, đồng thời gửi thư luật sư khởi kiện cô ta về các tội danh: tống tiền, phỉ báng, mạo danh thương hiệu đã đăng ký, và hạn chế quyền tự do thân thể của người khác trái pháp luật.
Ngay khi bài đăng và thư luật sư của tôi được công bố, nó lập tức leo lên hot search. Trợ lý cũng làm theo chỉ đạo của tôi, dùng tài khoản chính thức của Aibi Tang để chia sẻ bài viết của tôi. Không chỉ x/ác nhận thân phận của tôi, họ còn khởi kiện Lưu Lệ Lệ vì hành vi xâm phạm bản quyền.
Đêm đó, số lượt chia sẻ bài viết đã vọt lên con số 100.000, còn cư dân mạng trong phần bình luận đều đứng về phía tôi.
“Mẹ kiếp, xem xong bằng chứng cô Sở đưa ra mà tăng xông quá. Ban quản lý này cũng quá ngông cuồ/ng rồi phải không?”
“Đúng vậy, nhổ cỏ dại trong khu chung cư rồi b/án 500 tệ một nắm cho cư dân, còn tấn công mạng cư dân, đây là ban quản lý kiểu xã hội đen gì vậy?”
“Thương cô gái quá, không chỉ mất hợp đồng bị thiệt hại tiền bạc mà còn bị tấn công mạng suốt mấy ngày, thậm chí mẹ cô ấy cũng bị dọa sợ.”
“Phải đó, con mụ Lưu Lệ Lệ kia đúng là kẻ coi thường pháp luật, chuyện gì cũng dám làm, đ/áng s/ợ thật. Ủng hộ cô gái truy c/ứu đến cùng, cho mụ ta ngồi tù đi!”
“Đúng thế, ủng hộ cô gái đòi lại công bằng, loại ban quản lý xã hội đen này nhất định không được nuông chiều!”
Những ngày sau đó, điện thoại tôi không lúc nào được yên, bài đăng đó mỗi ngày lại có thêm những bình luận mới. Các phóng viên truyền thông cũng gọi điện đến muốn hẹn phỏng vấn, nhưng tôi không trả lời bất cứ ai. Tôi chỉ muốn chăm sóc tốt cho mẹ để bà sớm bình phục xuất viện.
Còn Lưu Lệ Lệ, sau khi hoảng lo/ạn tắt livestream ngày hôm đó, cô ta vẫn ôm hy vọng rằng chỉ cần trốn đi, đợi sóng gió qua đi là sẽ ổn. Nhưng sau khi cư dân mạng báo cáo khiến tài khoản của cô ta bị khóa, họ vẫn không chịu buông tha cho cô ta.
Không chỉ gửi di ảnh, gửi lưỡi lam đến nhà cô ta, họ còn canh chừng quanh khu vực cô ta ở. Chỉ cần nhìn thấy cô ta, họ liền cầm trứng thối và rau hỏng xông lên ném tới tấp.
Chưa đầy hai ngày sau, sự việc đã lan rộng hoàn toàn, cô ta đi đến đâu cũng bị người ta chỉ trỏ. Sau khi biết được sự thật, các cư dân cũng đổ xô đi khiếu nại, tố cáo cô ta. Hôm sau, cô ta bị sa thải và chỉ có thể trốn trong nhà mỗi ngày.
Giờ đây, sau khi nhận được thư luật sư từ tôi, cô ta hoàn toàn ch*t lặng. Bởi vì cô ta không ngờ tôi thực sự là con gái ông chủ Aibi Tang, càng không ngờ tôi lại mang ngải c/ứu đi kiểm nghiệm, thậm chí còn kiện cô ta.
Những bằng chứng tôi đưa ra đều là thật, nếu thực sự kiện cô ta, thì tội nào cũng chắc chắn bị kết án. Nghĩ đến đây, cô ta hoàn toàn sợ hãi, vội vàng gỡ số điện thoại của tôi ra khỏi danh sách đen, rồi đi/ên cuồ/ng gửi tin nhắn c/ầu x/in tôi tha thứ.
“Xin lỗi cô Sở, tôi sai rồi, tôi thực sự biết lỗi rồi, xin cô hãy tha cho tôi, đừng kiện tôi được không?”
“Tôi thật sự biết lỗi rồi, cô tha cho tôi lần này đi. Tôi đã bị công ty sa thải rồi, cư dân mạng không chỉ ch/ửi bới mà còn đến tận nhà canh chừng tôi, ném trứng thối và rau hỏng vào tôi. Giờ tôi không dám ra ngoài, cũng không dám đi tìm việc làm nữa.”
“C/ầu x/in cô, xóa bài đăng đó đi được không? Tôi sai rồi, tôi không nên nói bậy trên mạng, không nên thuê người giả mạo chủ tịch Aibi Tang. Tôi chỉ là nhất thời u mê thôi, xin cô tha thứ cho tôi. Tôi còn con nhỏ phải nuôi, tôi không thể ngồi tù được!”
Nhìn thấy những tin nhắn c/ầu x/in đó, lòng tôi không hề gợn sóng. Bởi vì tôi hiểu rõ, cô ta đến nhận lỗi không phải vì biết mình làm sai, mà chỉ vì sợ hãi — sợ ngồi tù, sợ bị tấn công mạng, sợ phải bồi thường tiền bạc mà thôi.
Nghĩ vậy, tôi không trả lời lấy một câu, trực tiếp chụp màn hình lịch sử trò chuyện gửi cho luật sư rồi chặn luôn cô ta.
Nhưng sau khi bị tôi chặn, cô ta vẫn không từ bỏ, còn chạy đến cổng b/ệnh viện để chặn đường tôi. Vừa nhìn thấy tôi ra ngoài, cô ta liền lao tới như kẻ đi/ên, ôm lấy chân tôi, khóc lóc thảm thiết.
“Xin lỗi cô Sở! Tôi sai rồi, tôi thực sự biết lỗi rồi, là tôi có lỗi với cô, là tôi không biết x/ấu hổ khi lấy cỏ dại giả mạo ngải c/ứu. Nhưng tôi thật sự biết lỗi rồi, tôi sẽ trả lại toàn bộ phí lễ Tết đó ngay lập tức, xin cô đừng kiện tôi được không?”
“Bài đăng trước đó tôi đã xóa rồi. Xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi, tôi không nên l/ừa đ/ảo, không nên dẫn dắt cư dân mạng tấn công cô, không nên thuê người giả mạo chủ tịch. Nhưng tôi c/ầu x/in cô, tha cho tôi lần này thôi. Chỉ cần cô chịu tha cho tôi, tôi hứa, cô nói gì tôi cũng nghe, bồi thường tiền, xin lỗi đều được, thậm chí cô muốn tôi làm trâu làm ngựa cho cô cũng được!”
“C/ầu x/in cô, hãy vì tôi có già có trẻ mà tha cho tôi một lần. Con gái tôi mới năm tuổi thôi, nó không thể không có mẹ, xin cô hãy vì chúng ta đều là phụ nữ mà tha cho tôi một lần này thôi!”
Cô ta gào rất to, vừa nói vừa khóc, rất nhanh đã thu hút vô số người vây xem. Nhưng tôi nhìn cô ta khóc lóc thảm thiết, thậm chí còn dập đầu đi/ên cuồ/ng, lòng tôi vẫn không hề gợn sóng.