Nhầm lẫn trong thầm yêu

Chương 8

04/07/2026 21:56

Dù miệng thì cằn nhằn, nhưng trên mặt anh ấy lại tràn đầy ý cười.

Cuối tuần, Ngôn Thâm thường đưa tôi về nhà anh ấy.

Bố mẹ anh ấy vừa thấy tôi đã cười không khép được miệng, họ đã nghe anh nhắc đến tên tôi vô số lần từ trước, thậm chí còn biết rõ tôi thích ăn món gì.

“Thiển Thiển à, sau này cuối cùng cũng có người quản được nó rồi.”

“Thằng bé này từ nhỏ đã lạnh lùng, lớn chừng này mới lần đầu tiên thấy nó để tâm đến một người như vậy.”

Tôi tựa vào lòng Ngôn Thâm, nghe các bậc trưởng bối trêu chọc, lòng tràn ngập cảm giác an yên.

10、

Một đêm tĩnh lặng, chúng tôi cuộn mình trên sofa xem phim.

Tôi chợt nhớ đến bài đăng ban đầu, không nhịn được bật cười thành tiếng.

“Ngôn Thâm, rốt cuộc lúc đầu anh làm thế nào mà n/ão bộ lại tự biên tự diễn ra cảnh em là một người vợ chịu đủ ấm ức thế hả?”

“Anh không lẽ có sở thích kiểu Tào Tháo đấy chứ?”

Anh cúi đầu hôn lên trán tôi, đầu ngón tay khẽ lướt qua gò má, giọng nói vừa dịu dàng vừa nghiêm túc:

“Anh thích em, là vì đó chính là em.”

“Lần đầu gặp em, xách bình giữ nhiệt, lặng lẽ yên tĩnh, nhìn thôi đã khiến người ta muốn che chở.”

“Lần thứ hai gặp em, thấy em đang cho mèo nhỏ ăn dưới lầu.”

“Lần thứ ba gặp em, thấy em cười với anh trai mình.”

“Lúc đó anh đã nghĩ, giá như nụ cười ấy nở rộ vì anh thì tốt biết mấy.”

“Sau đó nữa, em cãi nhau với anh trai, anh ấy phớt lờ em, anh ở trong lòng cảm thấy tiếc nuối, một cô gái tốt như vậy, sao có thể bị người ta bỏ mặc như thế.”

“Sau này biết là hiểu lầm, anh từng tức gi/ận, cũng thấy x/ấu hổ.”

Anh ngập ngừng một chút, cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt dịu dàng đến mức không thể tả:

“Nhưng nhiều hơn cả là sự may mắn.”

“May mắn vì em chưa gả cho ai.”

“May mắn vì anh vẫn còn cơ hội, danh chính ngôn thuận để yêu em.”

Tôi giơ tay vòng qua cổ anh, chủ động hôn lên.

Tôi cười khẽ bên tai anh:

“Ngôn Thâm, anh lời to rồi nhé.”

“Không cần phải làm người thứ ba nữa, mà vẫn nhặt được em về.”

Anh ôm ch/ặt lấy tôi, giọng trầm thấp và kiên định:

“Không phải là nhặt được.”

“Là anh đã tích góp vận may suốt bao nhiêu năm nay, cuối cùng cũng đợi được em.”

Giây tiếp theo, anh cúi người khóa ch/ặt lấy eo tôi, không nói lời nào mà phủ lấy đôi môi tôi.

Tất cả những rung động và tình yêu chưa kịp thốt nên lời, đều bị nhấn chìm trong nụ hôn ấy.

Hoàn

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn nhà kỳ lạ

Chương 9
Suốt năm năm ăn tiêu tằn tiện, cuối cùng tôi cũng dành dụm đủ 300.000 tệ, mua được một căn nhà cũ nát ở huyện. Bạn thân tôi, Sầm Vi, đến thăm. Vừa bước vào cửa, cô ấy đã kêu lên: “Chết nóng mất!” Tôi vội vàng chỉnh điều hòa xuống thấp hơn. Nhưng cô ấy vẫn không ngừng than thở: “Tiểu Tiểu, căn nhà này của cậu có gì đó kỳ lạ thì phải?” Không đợi tôi lên tiếng, cô ấy đứng dậy, đi một vòng quanh nhà: “Cậu nhìn xem, chính giữa nhà là điều hòa, hai bên lại đối xứng nhau, một bên là cửa dẫn vào nhà vệ sinh, một bên là cửa dẫn vào phòng bếp. Ngay cả phòng làm việc và phòng ngủ cũng nằm đối diện nhau.” “Đây chẳng phải chính là kiểu ‘căn phòng đối xứng hoàn toàn’ mà dạo trước có một blogger từng nói sao? Nghe nói sống lâu trong kiểu nhà này thì…” “Không phải cậu bị môi giới lừa đấy chứ?” Tôi chỉ nghĩ cô ấy lại đang đùa để dọa mình, nên cũng cười đùa với cô ấy. Một tuần sau, Sầm Vi lại đến nhà tôi. “Trời ơi! Tiểu Tiểu, cậu đúng là rảnh quá hóa điên rồi. Đến cả phòng làm việc với phòng ngủ cũng phải đổi chỗ cho nhau. Một mình cậu chuyển từng ấy đồ mà không thấy mệt à?” Vừa nghe cô ấy nói xong, tôi lập tức toát mồ hôi lạnh. Từ ngày dọn vào đây, tôi chưa từng động vào bất kỳ món đồ nội thất nào trong nhà.
Hiện đại
Kinh dị
Tội Phạm
0