"Con không muốn học trường khác, con chỉ muốn vào đại học Thanh Bắc."
Thế là, cậu ta thậm chí không điền nguyện vọng, trực tiếp quay lại trường ôn thi tiếp.
Năm đó, cậu ta học lớp 12 lần thứ hai (năm thứ 5 tính từ khi bắt đầu cấp 3). Điểm thi đại học năm đó của cậu ta là 551, đến 211 còn chẳng đủ điểm.
Cậu ta lại quay về trường.
Năm thứ 6, 509 điểm.
Năm thứ 7, 483 điểm.
Năm thứ 8, 450 điểm.
Cuối cùng, đến năm thứ 9, Trương Thúy Phân thực sự không chịu nổi nữa. Bà ta lấy cái ch*t ra đe dọa, ép Bùi Dục, người chỉ đạt 402 điểm, phải đi học đại học, dù với thành tích hiện tại của Bùi Dục chỉ có thể vào được trường đại học dân lập (hệ đại học hạng 3).
Sau đó, Bùi Dục miễn cưỡng vào đại học.
Lúc đó, tôi đã học lên cao học năm thứ hai.
Sáng hôm đó, tôi lại nhận được một tin nhắn.
"Xin lỗi, lời hẹn Thanh Bắc của chúng ta, hình như tớ không thực hiện được nữa rồi."
"Vậy chúc cậu tiền đồ như gấm."
Tôi vẫn không trả lời, chỉ lặng lẽ chặn số điện thoại này.
Quãng đời còn lại, tôi không muốn dính dáng gì đến Bùi Dục nữa.
Sau đó nữa, tôi nghe nói Bùi Dục kết hôn với Lâm Chi.
Sau khi ra tù, không còn trường đại học nào dám nhận Lâm Chi nữa. Không còn cách nào khác, cô ta đành phải ra ngoài tìm việc khi còn quá trẻ, nhưng nhiều công việc vừa yêu cầu bằng cấp, vừa không được có tiền án tiền sự. Vì vậy, Lâm Chi đến một công việc bình thường cũng không tìm được.
Cô ta đành phải ra lề đường bày hàng b/án dạo. Dù sao thì đây cũng là một trong số ít những nghề không cần kiểm tra lý lịch tư pháp.
Nhưng có một ngày, Bùi Dục đi ngang qua sạp hàng của cô ta và nhận ra cô ta. Kể từ đó, cậu ta thường xuyên đến.
Tất nhiên, không phải đến thăm cô ta, mà là đến trả th/ù.
Mỗi lần đến, cậu ta vừa đ/ập phá đồ đạc vừa buông lời mỉa mai, châm chọc.
"Tất cả là tại cô mà tôi mới ra nông nỗi này!"
"Nếu không phải tại cô, tôi đã sớm vào đại học Thanh Bắc rồi!"
"Lúc trước đáng lẽ tôi phải chọn Phương Tình, sao mắt tôi lại m/ù quá/ng chọn cô chứ?"
Sau khi trút gi/ận lên người Lâm Chi, cậu ta sẽ chọn cách cầm số tiền đòi được từ cô ta rồi ra tiệm net chơi thâu đêm suốt sáng.
À... hình như tôi biết tại sao thành tích của Bùi Dục mỗi năm một thấp rồi.
Theo lý mà nói, bị Bùi Dục b/ắt n/ạt đến mức này, chỉ cần Lâm Chi không có vấn đề về th/ần ki/nh thì nên bỏ chạy mới đúng. Nhưng cô ta không làm vậy. Bởi vì Bùi Dục lúc thì h/ận cô ta, lúc lại yêu cô ta.
Khi nhận ra Lâm Chi có ý định rời xa mình, Bùi Dục sẽ tức gi/ận đến mức dồn cô ta vào tường và hôn cô ta một cách hung bạo, rồi nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo.
"Cô đừng hòng rời xa tôi. Cô chính tay hại tôi thành bộ dạng như bây giờ, cô phải chịu trách nhiệm với tôi."
"Tôi muốn giam cầm cô bên cạnh, hànhz hạz cô cả đời này!"
Đừng nói chứ, chiêu này thực sự có tác dụng với Lâm Chi, cô ta quả nhiên không bỏ chạy nữa. Thậm chí còn có chút mong chờ Bùi Dục đến tìm mình.
Họ cứ duy trì mối qu/an h/ệ m/ập mờ như thế suốt nhiều năm.
Sau này phát triển đến mức, mỗi lần Bùi Dục thi không tốt hoặc áp lực tinh thần lớn, cậu ta đều lôi Lâm Chi vào khách sạn hànhz hạz cô ta suốt đêm để xả áp lực và lòng h/ận th/ù của mình. Nực cười ở chỗ, tiền phòng vẫn là Lâm Chi trả.
Năm đầu tiên Bùi Dục học đại học, Lâm Chi mang th/ai.
Khi biết người đàn bà đã h/ủy ho/ại cả đời con trai mình lại mang trong bụng giọt m/áu của con trai mình, Trương Thúy Phân sụp đổ. Bà ta đột ngột bị xuất huyết n/ão, được đưa đi cấp c/ứu khẩn cấp. Mặc dù giữ được mạng sống nhưng lại gánh khoản viện phí khổng lồ, hơn nữa sau này bà ta không thể làm việc được nữa, còn cần người chăm sóc.
Thế là, Bùi Dục đành phải bỏ học. Cậu ta để Lâm Chi ở nhà chăm sóc mẹ mình, còn bản thân ra ngoài giao đồ ăn ki/ếm tiền, đôi khi còn làm thêm ở công trường bốc vác.
Một thiên chi kiêu tử, cuối cùng rơi xuống bụi trần.
Nhiều năm sau, tôi đã trở thành giáo sư, viện trưởng của đại học Thanh Bắc. Tôi trở về trường cấp ba cũ, với tư cách là cựu học sinh nổi tiếng để thực hiện một buổi diễn thuyết.
Tôi gặp lại một người bạn học cấp ba đang làm giáo viên tại đây. Cô ấy cảm thán không ít.
"Phương Tình, thật tốt quá. Cậu bây giờ đã là viện trưởng đại học Thanh Bắc rồi."
"Cậu còn nhớ Bùi Dục, người từng có số điểm thi bằng cậu không? Hoàn cảnh hiện tại của cậu ấy hoàn toàn khác biệt với cậu."
"Cậu ấy cùng Lâm Chi chăm sóc người mẹ liệt giường suốt mấy chục năm, hai năm trước mới tiễn mẹ đi."
"Cậu ấy rảnh rỗi là lại thích đá/nh Lâm Chi, nói rằng cả đời mình thảm hại như vậy đều là do Lâm Chi: không đỗ Thanh Bắc là do Lâm Chi hại, mẹ mình bị xuất huyết n/ão cũng là do Lâm Chi hại, nên mỗi lần gặp chuyện không thuận ý là lại đá/nh cô ta."
"Hai năm trước sau khi mẹ cậu ấy mất, cậu ấy cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, quyết định buông bỏ quá khứ để sống tốt với Lâm Chi và ba đứa con."
"Kết quả cậu đoán xem thế nào? Đứa con trai út của cậu ấy đột nhiên bị viêm ruột thừa cấp, cậu ấy mới phát hiện ra nhóm m/áu của đứa con út không giống mình. Kiểm tra ra mới biết, ngoại trừ cô con gái lớn là con của cậu ấy, hai đứa nhỏ còn lại đều là con của Lâm Chi với người khác!"