Tôi làm vú nuôi trong hoàng cung

Chương 1

05/07/2026 03:21

Xuyên không đã ba năm, ta từ một y tá nhi khoa trở thành vú nuôi đệ nhất kinh thành.

Ngày hôm nay phụng chỉ vào cung, Hoàng hậu hỏi ta:

"Thái tử chào đời chưa đầy nửa năm, vú nuôi đã thay tới hai mươi hai người, ngươi có biết kết cục của bọn họ ra sao không?"

Ta cúi đầu:

"Dân nữ nghe nói, Thái tử ngày đêm khóc không dứt, ăn uống khó khăn, Hoàng thượng đích thân hạ chỉ, đày ải toàn bộ hai mươi hai kẻ vô dụng kia đi nơi xa."

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tiếng khóc chói tai, x/é lòng của trẻ sơ sinh vang lên.

Tất cả mọi người, bao gồm cả Hoàng hậu, đều lộ vẻ bực bội, lo âu.

Chỉ có ta là mỉm cười, bởi vì những tiếng khóc ấy khi lọt vào tai ta, lại biến thành từng hàng bình luận chạy chữ:

【Bụng... khó chịu quá.】

Nghe tiếng trẻ khóc, Hoàng hậu đưa tay day day ấn đường, vẻ mặt đầy lo âu. Ta hiểu được cảm giác ấy. Trẻ nhỏ ngày đêm khóc ngặt, người lớn chẳng những không được ngủ ngon mà còn nơm nớp lo sợ, dù là bậc mẫu nghi thiên hạ như Hoàng hậu cũng khó lòng chịu đựng nổi sự tr/a t/ấn từ tiếng khóc không dứt của hài nhi.

Các cung nữ bên cạnh nhìn nhau, thở mạnh cũng không dám.

Thế nhưng, những tiếng khóc chói tai ấy khi lọt vào tai ta lại biến thành những dòng chữ nổi lên trước mắt.

【Bụng trướng quá, đ/au quá.】

Ta vội quỳ xuống trước mặt Hoàng hậu, tâu:

"Nương nương, xin cho phép dân nữ được xem qua cho Thái tử."

"Đừng vội, bản cung hỏi ngươi, ngươi chưa từng gả chồng, cũng chưa từng sinh con, sao lại trở thành vú nuôi đắt khách nhất kinh thành?"

Hoàng hậu nhìn ta chằm chằm, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Ba năm trước ta xuyên không đến đây, từ một y tá nhi khoa trở thành đích nữ của một phủ thương gia. Đáng tiếc, nguyên thân không được yêu thương, sau khi mẹ ruột qu/a đ/ời, bản thân cũng bị kế mẫu và di nương h/ãm h/ại. Di nương thậm chí còn định tìm người h/ủy ho/ại thanh bạch của nàng, nguyên chủ bị dồn vào đường cùng, chọn cách nhảy hồ t/ự v*n. Cũng chính lúc đó, linh h/ồn ta xuyên vào đây và kích hoạt được khả năng đọc bình luận. Những dòng bình luận đó, toàn bộ đều là tiếng lòng của những đứa trẻ còn nằm trong tã Iót.

Từ đó, ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với phủ, tự lập hộ khẩu, trở thành vú nuôi duy nhất ở kinh thành không có sữa cũng chưa từng kết hôn. Trước khi xuyên không, ta vốn học về điều dưỡng nhi khoa, có thể nhờ vào những dòng bình luận mà hiểu rõ trẻ nhỏ cần gì, nên dù đứa trẻ khó tính đến đâu, vào tay ta cũng đều trở thành thiên sứ nhỏ.

Ở thời hiện đại, điều dưỡng nhi khoa cạnh tranh gay gắt, lương bổng cũng chẳng cao, nhưng ở nơi quyền quý thời cổ đại này, đây chính là kim bài đắc lực để ki/ếm tiền. Trong thời gian ngắn, ta đã ki/ếm được bộn tiền nhờ vào những dòng bình luận, đơn đặt hàng đã xếp đến tận năm sau.

Ba năm nay, ta đã chăm sóc bảy tám đứa trẻ. Mỗi đứa đều chăm vài tháng, đợi đến khi trẻ lớn hơn chút, ta sẽ ghi chép lại những sở thích và thói quen của chúng để dặn dò cha mẹ chúng lưu tâm. Nhờ làm vú nuôi, ta đã tích góp được không ít ngân phiếu.

Trưa nay vừa đến phủ Tướng quốc chuẩn bị chăm trẻ thì người trong cung đến, đưa ta vào hoàng cung thâm nghiêm này, còn tiện thể hủy sạch mọi đơn hàng phía sau của ta. So với hoàng cung, ta vẫn thích ở bên ngoài hơn, rảnh rỗi còn có thể dạo phố chơi.

Đạo lý "bên vua như bên hổ" ta hiểu rõ, ta chỉ mong sớm rời khỏi nơi này. Ta không muốn làm việc trong cung, nơi này chẳng khác nào treo đầu trên thắt lưng quần.

Nhưng Hoàng hậu đã hỏi, ta không thể nói không, càng không thể tiết lộ bí mật của mình. Sau khi suy nghĩ một hồi, ta vô cùng cẩn trọng đáp:

"Dân nữ từ nhỏ đã rất gần gũi với trẻ nhỏ, lúc nhỏ trong nhà cũng có vài chị em, nên khá am hiểu đặc điểm tính cách của trẻ."

"Vậy sao?" Hoàng hậu nhướng mày, khẽ phất tay, một cung nữ bế Thái tử đang khóc không dứt ra ngoài.

"Xem thử Thái tử bị làm sao, nếu ngươi có chút bản lĩnh, bản cung có thể giữ ngươi lại, nhưng nếu ngươi không có tài cán gì, đó chính là tội khi quân, ngươi biết kết cục rồi đấy."

Hoàng hậu lạnh lùng lên tiếng.

Ta vội vàng đáp lời:

"Dân nữ nhất định sẽ dốc hết sức mình."

Nói đoạn, ta đứng dậy đi tới trước mặt cung nữ, nhìn Thái tử trong tay nàng. Mặt Thái tử đỏ bừng vì khóc, tay chân đạp lo/ạn xạ. Ta đón lấy đứa bé từ tay cung nữ, đặt lên giường bên cạnh. Bụng Thái tử trướng to bất thường, đưa tay ấn vào thấy cứng ngắc. Hơn nữa, nhiệt độ cơ thể của ngài cũng cao hơn mức bình thường.

Lúc này Thái tử càng khóc to hơn, ta không dám thở mạnh, sợ chỉ một giây sau là đầu lìa khỏi cổ.

【Bụng trướng quá, á á khó chịu quá, nương chẳng hiểu ta khó chịu chỗ nào.】

Tiếng khóc của tiểu Thái tử hóa thành những dòng bình luận trước mắt ta. Ta vạch miệng ngài ra, phát hiện hơi thở rất hôi, lưỡi không những dày mà còn phủ một lớp rêu trắng đục, vừa khóc vừa nấc c/ụt. Đây là triệu chứng điển hình của việc trẻ bị tích thực, không đại tiện được, sữa uống vào không tiêu hóa, kéo dài sẽ ảnh hưởng đến tì vị. Hơn nữa, đứa trẻ đã sáu tháng tuổi, đã đến tuổi ăn dặm, đồ ăn quá nóng sẽ gây ra táo bón.

Ta nhanh chóng cởi áo Thái tử ra, đưa tay nhẹ nhàng ấn lên bụng ngài. Ánh mắt Hoàng hậu sắc lạnh, quát lớn: "Dám bất kính với Thái tử, người đâu!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Căn hộ chung cư sắp giải tỏa, chúng ta về thu dọn thùng đồ cuối cùng

Chương 10
Căn nhà trọ cũ sắp bị phá dỡ, nhà thiết kế chuyển động Phương Niệm Thanh vì thế mà quay lại ngôi nhà từng chung sống với Cố Viễn bốn năm trước, để xử lý thùng đồ cuối cùng của cả hai trong kho. Thẻ nhớ máy ảnh, bảng phân ca, danh sách chuyển nhà chưa gửi, biên lai thanh toán và giấy ủy quyền tác phẩm, từng thứ một dần bóc trần phiên bản "bản thân bị bỏ lại" mà cô đã tin suốt bao năm qua: Năm đó, cô giấu quyết định đi làm xa đến tận ba ngày trước khi chuyển đi, còn Cố Viễn cũng lấy việc chăm sóc ông nội làm lý do để không bàn đến tương lai. Không ai trong hai người âm thầm hy sinh vì đối phương, họ chỉ đơn thuần coi sự im lặng là cách để tác thành cho nhau. Trong thời hạn phá dỡ, họ phân định rõ ràng quyền sở hữu đồ đạc và tác phẩm, Niệm Thanh cũng kiên quyết giữ nguyên bản hợp đồng dài hạn tại Tân Thành đã ký. Sau khi căn nhà bị phá bỏ, họ không lập tức dọn về ở chung, mà bắt đầu lại bằng việc luân phiên thăm hỏi và công khai lịch trình, để mối quan hệ được tiến xa hơn sau khi đã có thể chấp nhận khoảng cách.
0