Ta và Tạ Vọng cũng tiếp tục sống những ngày tháng êm đềm hạnh phúc của gia đình ba người.
Ở bên cạnh Tạ Vọng.
Ta không cần phải học những lễ nghi cao môn quý nữ gì cả.
Ta cũng chẳng cần phải gượng ép xã giao với những vị phu nhân khác.
Chàng nói, chàng thích con người chân thật nhất của ta.
Chỉ cần ta vui là được.
Còn những thứ khác,
đều đã có chàng lo liệu.
Sau này.
Ngẫu nhiên nghe người ta nhắc đến.
Vị công tử Thừa tướng tài hoa xuất chúng kia đã từ chối hôn sự của vô số tiểu thư khuê các cao quý.
Chàng nói--
Chàng đang đợi một người mà chàng từng đá/nh mất.
Thế nhưng.
Những chuyện đó thì có liên quan gì đến ta nữa chứ?
"Nương nương.
"Con và cha muốn ăn bánh nướng do nương làm!"
Ta mỉm cười bế tiểu Yến Xuyên rảo bước về phía người đàn ông cao lớn đang đứng phía xa.
"Được, nương đi làm bánh nướng cho hai cha con đây!"
Quãng đời còn lại.
Như vậy là đủ rồi.
(Hết)