Tôi đặt khung ảnh gia đình ở vị trí dễ thấy nhất trong phòng khách.
Bất cứ ai bước vào cũng có thể nhìn thấy ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhìn thấy gia đình bốn người chúng tôi hạnh phúc đến nhường nào.
Đáng tiếc, chính tôi lại chẳng buồn ngắm nhìn.
Tắm rửa rồi đi ngủ, tĩnh lặng chờ trời sáng.
Cuối cùng, thời khắc công bố điểm số đã đến.
Trong nhóm chat đã náo lo/ạn cả lên, các bạn học líu lo không ngừng, người thì nói mình ước lượng được bao nhiêu điểm, người thì bàn tán xem nên nộp đơn vào trường đại học nào.
Cũng có những người khóc lóc thảm thiết, bảo rằng phải ôn thi lại.
Tôi lặng lẽ chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau, các bạn học lần lượt đăng ảnh chụp màn hình, điểm số của họ đã có.
Tôi chẳng buồn tra c/ứu, vì có tra cũng không thấy đâu, tôi chắc chắn là thí sinh bị ẩn điểm của kỳ thi đại học, chỉ có thể đợi điện thoại thôi.
Thẩm Ngữ thì đã xuất hiện.
Cô ta đăng một tấm ảnh chụp màn hình, trên đó hiển thị cô ta nằm trong top 50 toàn tỉnh, điểm số đã bị ẩn đi.
Nhóm chat lập tức bùng n/ổ.
"Vãi chưởng, top 50 toàn tỉnh, tính trong thành phố mình thì ít nhất cũng top 10 chứ nhỉ?"
"Mạnh dạn đoán đi, chị Thẩm chắc chắn là thủ khoa thành phố rồi, chị ấy ước lượng tận 711 điểm cơ mà!"
"Chị Thẩm, để ý điện thoại nhé, văn phòng tuyển sinh Thanh Hoa, Bắc Đại sắp tìm chị rồi đấy!"
Thẩm Ngữ gửi một biểu tượng mặt cười, trông có vẻ bình thản như chưa hề có cuộc chia ly.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo.
Nhấc máy lên nghe, là văn phòng tuyển sinh Đại học Thanh Hoa.
Tôi lịch sự hỏi: "Em có thể vào trường mình, nhưng em muốn hỏi một chút, em đang đứng ở vị trí nào trong thành phố ạ?"
Văn phòng tuyển sinh sẽ không tiết lộ điểm số cụ thể, hiện tại cũng rất có thể họ chưa biết chính x/ác điểm của tôi.
Họ chỉ mới nhận được thứ hạng trong khoảng, nên vội vàng đến giành người trước.
"Em đang ở trong top 10... top 3 của thành phố, thôi nói thẳng đi, em là hạng nhất!"
Tim tôi đ/ập mạnh một nhịp, rồi lại bình thản trở lại.
Hạng nhất à.
Thủ khoa thành phố là tôi.
"Em cảm ơn ạ."
Tôi cúp điện thoại, cả người nằm dài trên ghế sofa, rất lâu không cử động.
Trong nhóm chat, Thẩm Ngữ lại lên tiếng.
"Văn phòng tuyển sinh Thanh Hoa, Bắc Đại vừa gọi cho tớ, bảo tớ trong top 10 thành phố, haizz, họ làm việc chậm chạp quá, không chịu nói điểm và thứ hạng cụ thể."
Các bạn học thi nhau chúc mừng.
"Văn phòng tuyển sinh chỉ có thể nói vậy thôi, nếu không là vi phạm quy định đấy."
"Cái gọi là top 10, thực ra chính là hạng nhất rồi, chúc mừng thủ khoa thành phố!"
"Chị Thẩm ơi, em làm chó của chị được không? Chị đỉnh quá!"
Thẩm Ngữ được tâng bốc đến mức sướng rơn, trong đoạn ghi âm gửi vào nhóm toàn là tiếng cười của cô ta.
Trong tiếng cười đó, còn xen lẫn tiếng của những người khác.
Bố mẹ tôi, anh trai tôi, đều đang ở bên cạnh Thẩm Ngữ, cùng cười với cô ta.
Cũng đúng lúc này, giáo viên chủ nhiệm xuất hiện.
Cô tag tôi trong nhóm: "@Lâm Tịch, sao gọi điện cho em không được? Mau đến trường ngay, đài truyền hình đang tìm em!"
Đài truyền hình tìm người, chẳng khác nào một quả bom hạng nặng.
Nhóm chat im lặng mất ba giây, sau đó bùng n/ổ như sóng thần.
"Đài truyền hình tìm Lâm Tịch? Chuyện gì vậy? Phỏng vấn à?"
"Chắc chắn là phỏng vấn rồi, chẳng lẽ..."
"Lâm Tịch là thủ khoa thành phố? đi/ên mất, không phải là chị Thẩm sao?"
"Các năm trước chỉ phỏng vấn thủ khoa thành phố thôi, Lâm Tịch chắc chắn là thủ khoa rồi!"
Đối mặt với sự bàn tán xôn xao trong nhóm, Thẩm Ngữ rõ ràng đã hoảng lo/ạn.
Cô ta liên tục tag giáo viên chủ nhiệm: "Cô ơi, Lâm Tịch là thủ khoa thành phố ạ?"
"Không thể nào, con ước lượng 711 điểm cơ mà, văn phòng tuyển sinh Thanh Hoa, Bắc Đại còn bảo con trong top 10 toàn thành phố."
"Cô ơi, cô nói gì đi, rốt cuộc là chuyện gì vậy ạ?"
Giáo viên chủ nhiệm chẳng rảnh để ý đến cô ta, không nói thêm một chữ nào nữa.
Tôi đứng dậy, xoa xoa cổ, chỉnh lại mái tóc rồi xuất phát.
Ngày hôm đó, tôi lên đài truyền hình thành phố, một đêm thành danh.
Điểm số cuối cùng cũng biết được qua kênh đặc biệt.
713 điểm!
Đây là số điểm vượt qua giới hạn của tôi, cũng là số điểm cao nhất trong các thủ khoa thành phố từ trước đến nay.
Thẩm Ngữ cũng thi khá tốt, 712 điểm, cao hơn cả điểm ước lượng của cô ta một điểm.
Nhưng cô ta lại chỉ kém tôi đúng một điểm.
Chính một điểm này đã khiến cô ta bỏ lỡ danh hiệu thủ khoa.
Tôi đoán cô ta h/ận không thể ch/ém ch*t tôi.
Vì thế, tôi sướng đi/ên người!
Sau khi phỏng vấn xong, tôi cố tình m/ua hai cái bánh kẹp, một cái để ăn, một cái cầm trên tay đung đưa, để mùi thơm bay xa mười dặm.
Mọi người mau đến ngửi đi, thơm thật đấy.
Kết quả suýt chút nữa bị một chiếc siêu xe màu đỏ đ/âm bay.
Thẩm Ngôn đến rồi.
Mặt anh ta lạnh như băng, mắt phun lửa, cả người căng cứng.
Vừa gặp mặt, anh ta đã chỉ vào tôi quát m/ắng: "Lâm Tịch, không phải cô ước lượng 705 điểm sao? Sao cô lại là thủ khoa thành phố?"
"Cô có biết Thẩm Ngữ buồn đến thế nào không? Nó khóc ngất đi rồi!"
"Cô cư/ớp mất danh hiệu thủ khoa của nó, nó đã mong đợi bao lâu, kết quả là công cốc!"
Thẩm Ngôn gi/ận quá.
Anh ta càng gi/ận, tôi càng sướng.
"Em ước lượng 705 điểm thật mà, nhưng có lẽ thầy cô chấm thi thấy chữ em viết đẹp, nên cho thêm vài điểm chăng?"
Trong mắt tôi tràn đầy sự mỉa mai và khoái cảm.
Thật là khoái cảm.
Ba năm rồi, chưa bao giờ có cảm giác tuyệt vời đến thế.
"Cô... cô khốn nạn!"
Thẩm Ngôn mặt mày tím tái, "Cô đùa giỡn chúng tôi phải không? Được, cả đời này cô đừng hòng quay lại nhà họ Thẩm!"
"Nhà họ Thẩm chúng tôi không hoan nghênh một kẻ tâm cơ bất chính!"
Thẩm Ngôn buông lời cay nghiệt rồi bỏ đi.
Tôi sướng muốn ch*t.
Anh trai à, đã ba năm rồi, anh vẫn tưởng là em muốn quay về nhà họ Thẩm sao?
Nếu bắt em phải chọn giữa bánh kẹp và nhà họ Thẩm, em sẽ không chút do dự mà chọn món bánh trứng nướng ở quầy bên cạnh.
Vì bánh kẹp em ăn hơi ngán rồi.