Nhưng tôi trực tiếp c/ắt ngang: "Thẩm Lập Hoa, ông không phải đang tự kiểm điểm bản thân, ông chỉ là đột nhiên phát hiện ra, đứa con gái ruột là tôi đây mới là người đáng tin cậy."
"Đứa con gái nuôi của ông, ích kỷ tư lợi, ngang ngược vô lý, làm nhà cửa tan hoang, mất hết thể diện của nhà họ Thẩm."
"Còn tôi, ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại còn là thủ khoa thành phố, giờ còn có dáng vẻ của một tiểu thư nhà giàu, quả thực là một đứa con gái hoàn hảo."
Khóe miệng tôi nhếch lên nụ cười châm biếm.
"Đứa con gái tốt thế này, nếu có thể về nhà thì tốt biết mấy, đúng không?"
Thẩm Lập Hoa á khẩu không nói được lời nào, cúi đầu một lúc, khóe mắt rưng rưng lệ.
"Con nói đúng, nhưng có một điểm con đã bỏ sót, chúng ta là người thân."
"Ta và mẹ con già rồi, nhớ con, chẳng lẽ con chưa từng có một khoảnh khắc nào, nhớ đến chúng ta sao?"
Câu này làm tôi khựng lại.
Không phải vì nó làm tôi cảm động, mà vì độ trơ trẽn của nó vượt xa sức tưởng tượng của tôi.
Đến mức tôi phải mất một lúc lâu mới trả lời.
"Thẩm Lập Hoa, bảo sao ông có thể thành công."
"Hửm?"
"Da mặt quá dày."
Ngày hôm đó, tôi thu dọn hành lý đi về phía Bắc.
Không đi không được, nếu không chắc chắn sẽ có chuyện buồn nôn xảy ra.
Đáng tiếc là tôi vẫn chậm một bước, Thẩm Ngôn cùng mẹ anh ta chặn tôi lại ở sân bay.
Thẩm Ngôn vẫn thanh tú sắc bén như xưa, chỉ là ánh mắt nhìn tôi đã thay đổi, từ lâu đã không còn sự lạnh lùng ban đầu.
Mẹ anh ta càng nhiệt tình hơn, ôm chầm lấy tôi mà khóc: "Con gái ngoan, mẹ nghe bố con nói con về rồi."
"Ông ấy không biết ăn nói, con m/ắng ông ấy một trận là đúng."
Vừa nói bà vừa kéo tôi: "Đi, chúng ta về nhà, tối nay có một buổi hội thương, chúng ta đưa con đi tham dự, tuyên bố chính thức, con gái ruột của nhà họ Thẩm đã trở về!"
Thẩm Ngôn cũng lên tiếng: "Em gái, về nhà đi, chuyện quá khứ đã qua rồi, từ nay về sau, anh chỉ có một mình em là em gái."
Tôi hất tay mẹ Thẩm ra, nổi hết cả da gà.
Thẩm Ngôn nói tiếp: "Đứa con gái nuôi kia không thể hiểu nổi, đã làm cạn kiệt sự kiên nhẫn của chúng ta rồi, nó hết lần này đến lần khác làm khổ nhà họ Thẩm, khiến chúng ta mất hết mặt mũi."
"Giờ nó chạy sang Thượng Hải, ngoài đòi tiền ra thì chẳng quan tâm gì đến chúng ta cả, chúng ta cũng đã nhìn thấu nó hoàn toàn rồi, đồ sói mắt trắng!"
Anh ta kể lể một hồi, lần đầu tiên chủ động nắm lấy tay tôi.
"Em gái, về nhà đi, sau này anh trai sẽ bảo vệ em cả đời!"
Tôi suy nghĩ một chút, rồi gọi cảnh sát.
Nhờ có sự giúp đỡ của cảnh sát, cuối cùng tôi cũng lên được máy bay.
Cất cánh thôi nào.
Trở lại Thanh Hoa, tiếp tục cuộc sống mới của mình, bước những bước dài hướng tới mục tiêu cao hơn.
Đây mới là cuộc đời mà tôi muốn sống.
Còn nhà họ Thẩm, đó là ai thế nhỉ?
Sau này nghe nói, Thẩm Ngữ lại quay về làm lo/ạn một lần nữa, vì nhà họ Thẩm không chịu đưa tiền cho cô ta nữa.
Cô ta đi/ên đến mức triệt để, thậm chí còn rút d/ao, đi/ên cuồ/ng ch/ém lo/ạn xạ.
Mẹ Thẩm vì ngăn cản cô ta mà bị ch/ém một nhát, nửa khuôn mặt nát bươm.
Chính nhát ch/ém này đã đưa Thẩm Ngữ vào tù.
Nhà họ Thẩm cũng trở thành trò cười trong giới tỷ phú Tô Thành, lời đồn đại bay khắp nơi.
Việc làm ăn bắt đầu xuống dốc.
Tôi không hề quan tâm.
Đi đến căng tin m/ua một phần bánh kẹp, một phần bánh trứng nướng, rồi nhã nhặn thưởng thức.
Thơm thật đấy.