“ cơm nhà mình từ bao giờ mà em phải làm vậy.”
“Vừa nãy em nghe bên ngoài ồn ào, có chuyện gì xảy ra vậy?”
Nhớ lại chuyện vừa rồi, tôi bĩu môi.
“Hạ Cảnh Niên đến, nói muốn đón em về, bị em dạy dỗ cho một trận.”
Nghe vậy, người đàn ông nhíu mày: “Thằng bé Cảnh Niên đó, em dạy dỗ nó một chút cũng tốt, tránh việc nó không biết nặng nhẹ.”
Tôi nhìn anh, khẽ nhướng mày.
Chỉ vậy thôi sao?
Anh mỉm cười, đột nhiên ôm ngang eo tôi rồi bước về phía phòng ngủ.
“Quá khứ của em và nó, anh đều biết. Tuy có chút gh/en t/uông, nhưng người bây giờ đang ở bên cạnh anh, đó mới là điều quan trọng nhất.”
Nói đoạn, đôi môi anh đã áp sát vào.
Nụ hôn của anh nóng bỏng như lửa, làm tôi tan chảy từng chút một, khiến tôi không thể không chìm đắm trong đó.
Lần tiếp theo gặp lại Hạ Cảnh Niên là một tháng sau.
Tại tiệc đính hôn của Lâm Lam.
Cô ấy là bạn thân nhất của tôi, lần đính hôn này đặc biệt chạy xuống vùng quê để mời tôi.
Không chịu nổi sự làm nũng của cô ấy, tôi đành miễn cưỡng đồng ý.
Việc gặp lại Hạ Cảnh Niên và Ôn Noãn nằm trong dự liệu của tôi.
Lâm Lam vừa nhìn thấy họ, liền như gà mẹ bảo vệ con, kéo tôi ra sau lưng, rồi bảo Hoắc Ôn Luân ra tiếp đón họ.
Hoắc Ôn Luân là vị hôn phu của cô ấy, cũng là bạn của Hạ Cảnh Niên.
Còn cô ấy thì kéo tôi vào góc.
“Vãn Vãn, xin lỗi nhé, tớ quên mất là họ cũng sẽ đến.”
Tôi mỉm cười lắc đầu.
Tôi đã ở nhà họ Hạ bao nhiêu năm như vậy, rất nhiều vòng tròn qu/an h/ệ của chúng tôi đều trùng lặp.
Họ đến cũng là chuyện bình thường.
“Không sao đâu, tớ sớm đã không còn để tâm nữa rồi.” Tôi an ủi, “Dù sao thì, tớ cũng đã kết hôn rồi.”
Lâm Lam kinh ngạc, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi: “Cậu kết hôn rồi? Chuyện từ lúc nào thế, sao tớ không biết!”
“Nửa năm trước.”
Lâm Lam nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười.
“Đồ ngốc này, tớ biết ngay mà! Cậu tốt như vậy, sao có thể tr/eo c/ổ trên cái cây cong vẹo như Hạ Cảnh Niên cơ chứ.”
“Như vậy mới đúng chứ! Cái loại người như Hạ Cảnh Niên, chúng ta không cần!”
Cười mãi, cô ấy đột nhiên đỏ hoe mắt.
Tôi biết, cô ấy đang vui cho tôi.
Khi Ôn Noãn mới xuất hiện, cô ấy đã luôn khuyên nhủ tôi.
Nhưng lòng tôi không buông bỏ được.
Cứ muốn đ/âm đầu vào tường một cách m/ù quá/ng.
Bây giờ, tôi đã buông bỏ rồi.
Sau khi khóc xong, cô ấy lườm tôi một cái: “Vậy sao cậu không đưa em rể đến cho tớ xem, hay là cậu không coi tớ là chị em tốt hả?”
“Anh ấy đi công tác rồi.” Tôi áy náy cười, “Tối mới về được.”
“Để lần sau, tớ dẫn anh ấy cùng đi mời cậu ăn cơm.”
Lâm Lam hài lòng gật đầu.
Đột nhiên, cô ấy nắm tay tôi đi vào giữa đám đông, cầm micro lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Cô ấy tươi cười rạng rỡ nói: “Mọi người, hôm nay tôi còn một tin vui nữa muốn thông báo.”
Cô ấy kéo tôi lại gần, trịnh trọng giới thiệu:
“Đây là bạn thân của tôi, Ng/u Thính Vãn. Cô ấy đã kết hôn rồi! Hãy cùng chúc mừng cô ấy nào!”
Vừa dứt lời, hiện trường im phăng phắc.
Những người đến dự tiệc đính hôn này hầu hết đều là người trong giới.
Không ít người biết vị hôn thê của đại thiếu gia nhà họ Hạ, Hạ Cảnh Niên, tên là Ng/u Thính Vãn.
Nhưng họ chưa từng nghe nói Hạ Cảnh Niên kết hôn.
Lâm Lam vốn thích xem náo nhiệt, cô ấy nhìn quanh bốn phía, mỉm cười hỏi: “Sao vậy, bạn thân tôi kết hôn mà mọi người không vui à?”
Mọi người hoàn h/ồn, thi nhau cười đáp lời.
“Sao có thể không vui chứ, vui, rất vui!”
“Chúc mừng chúc mừng, trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!”
...
Trong lời chúc phúc của mọi người, tôi vẫn luôn mỉm cười gật đầu.
Ôn Noãn chính là lúc này đã bước đến trước mặt tôi.
Cô ta cầm ly rư/ợu, nhìn tôi với vẻ lo lắng.
“Thính Vãn, hai năm nay em sống ở vùng quê. Bây giờ đột nhiên kết hôn, có phải là bị những kẻ x/ấu ở đó lừa rồi không? Chị biết em vẫn đang gi/ận chuyện Cảnh Niên đuổi em về quê, nhưng anh ấy cũng là vì muốn tốt cho em thôi.”
“Em còn nhỏ, tuyệt đối đừng vì gi/ận dỗi mà làm việc thiếu suy nghĩ. Kết hôn là chuyện trọng đại, nhất định phải thận trọng.”
“Ôn Noãn, cô có phải quản hơi rộng rồi không? Cho dù tôi có gả cho một con lợn, cũng không liên quan đến cô.”
Tôi không nhịn được ngắt lời cô ta.
Tôi thực sự rất gh/ét cô ta.
Rõ ràng không thích tôi, nhưng lúc nào cũng phải giả vờ như đang nghĩ cho tôi.
Trước kia ở nhà họ Hạ, cô ta cũng như vậy.
Sau đó, tôi dần dần trở thành người mà cả nhà họ Hạ đều không ưa.
Còn cô ta thì trở thành người hiểu chuyện trong miệng mọi người.
Trò này xem nhiều rồi, chỉ thấy nhạt nhẽo.
Bị tôi ngắt lời, Ôn Noãn lập tức đỏ hoe mắt.
Mà Hạ Cảnh Niên cũng xuất hiện đúng lúc.
Anh ta nhìn tôi, một lúc lâu sau mới chậm rãi lên tiếng.
“Ng/u Thính Vãn, vừa phải thôi.”
Sau khi tiệc tàn, tôi đứng một mình ven đường đợi xe.
Xe của Hạ Cảnh Niên dừng lại trước mặt tôi, thần sắc lạnh lùng.
“Lên xe!”
Tôi lắc đầu: “Không cần đâu, chồng tôi sẽ đến đón tôi.”
Hạ Cảnh Niên nghe vậy, cười nhạo: “Ng/u Thính Vãn, cô còn định giả vờ đến bao giờ?”
“Cô lừa người khác thì thôi đi.”
“Ở Giang Thành này ai mà không biết cô thích tôi đến mức có thể ch*t? Cái loại người như cô, ai mà thèm kết hôn với cô chứ.”
“Mau lên xe, tôi sẽ không truy c/ứu chuyện cô tự ý chạy về Giang Thành nữa.”