Thấy tôi ngước mắt nhìn anh, Trần Thanh Diên mất đi vẻ điềm tĩnh vừa rồi, trong giọng nói thanh lãnh mang theo chút oán trách:
“Tống Lý Du, cậu giỏi lắm, kỳ nghỉ đông không cho tôi đến nhà tìm cậu.”
“Học kỳ hai lớp 12 cũng chẳng thấy cậu chủ động nói chuyện với tôi, giờ thi đại học xong rồi, cậu vẫn không có ý định dỗ dành tôi.”
“Có phải nếu tôi không đến tìm cậu, cậu thật sự định c/ắt đ/ứt với tôi như thế này không?”
Thiếu niên lải nhải không dứt.
Giọng điệu đầy vẻ u oán.
Điều hòa trong tiệm trà sữa rất mạnh, trong cơn mơ màng, tôi lại thấy mình như sắp bị cảm nắng.
Ý thức bị tách rời khỏi cơ thể, không thể nghe rõ Trần Thanh Diên đang nói gì nữa.
Điều duy nhất tôi nhớ được chính là--
Hôm đó Trần Thanh Diên hình như đã tỏ tình với tôi.
Mà tôi hình như đã đồng ý.
Ngày nhập học đại học là tôi và Trần Thanh Diên cùng đi.
Anh bỏ mặc đống hành lý của mình, dẫn tôi đi ổn định ở ký túc xá nữ trước.
Trải giường, mắc màn cho tôi, rồi phân loại gọn gàng những thứ khác tôi mang theo.
Sự chu đáo ấy khiến ba cô bạn cùng phòng mới phải cảm thán: “Lý Lý, đây là kiểu bạn trai “24 hiếu” gì vậy hả?”
“Bạn trai của bạn cùng phòng còn anh em nào như thế không? Giới thiệu cho ba đứa bọn này một người đi!”
Lần đầu tiên nhận được thiện ý, tôi trở thành tâm điểm của câu chuyện.
Tôi thẹn thùng mím môi, không biết phải đáp lại lời trêu chọc của họ thế nào.
May mà Trần Thanh Diên giải vây cho tôi: “Các người đẹp ơi, bạn gái tôi da mặt mỏng, mới đến đây còn mong các bạn nương tay cho.”
Ngay lập tức, họ lại xô đẩy tôi cười thành một nhóm: “Được thôi, dù sao người sống cùng Lý Lý sớm tối sau này là bọn này, có khối thời gian để hỏi cung.”
Ngày đầu tập trung báo danh, ký túc xá thường đi liên hoan để tăng thêm tình cảm.
Trần Thanh Diên lại quyến luyến không rời, nhất quyết không chịu rời xa tôi nửa bước.
Bạn cùng phòng chê bai: “Thôi đi, quấn quýt lấy nhau như đôi vợ chồng trẻ ấy.”
“Cậu và Lý Lý còn khối thời gian, không thiếu gì lần này.”
Ngay sau đó, họ vây lấy tôi, đi ra ngoài trường.
Ba cô bạn cùng phòng đều lớn hơn tôi một chút.
Họ rất chăm sóc tôi.
Ở bên họ, dù mới quen một ngày, tôi đã hiểu thấu đáo ý nghĩa của hai chữ “bạn bè”.
Trước mặt họ, tôi không cần phải câu nệ giữ kẽ, không cần phải nhẫn nhịn khép mình, có thể yên tâm làm chính mình.
Một bữa liên hoan kết thúc, bốn người chúng tôi đã hiểu sơ qua về nhau.
Trên đường về ký túc xá, câu chuyện không dứt, không khí vô cùng náo nhiệt.
Đúng lúc này, phía sau lại vang lên câu nói ám ảnh kia: “Chị ơi.”
Quả nhiên, tôi quay đầu lại liền thấy Tống Hi Lăng mặc váy Lolita đứng sau lưng.
Cô ta nghiêng đầu cười nhẹ, ánh mắt trêu chọc rời khỏi người tôi, lần lượt quét qua ba người bạn cùng phòng.
“Chị ơi, họ là bạn cùng phòng mới của chị à?”
“Chỉ tiếc là ba nói nhà mình có tiền, em không cần phải chịu khổ ở ký túc xá.”
“Nếu không em cũng có thể kết bạn mới giống như chị rồi.”
Sau đó, cô ta nói với các bạn của tôi: “Sau này còn phải nhờ các bạn bao dung cho chị gái em nhiều hơn.”
“Nếu chị gái em có chỗ nào mạo phạm đến mọi người, em xin thay mặt chị ấy xin lỗi trước.”
Nghe vậy, cô bạn thẳng tính nhất là Hà Miên Miên lập tức nheo mắt cảnh giác: “Ý cô là sao?”
Chị cả Quảng Hướng Tuyết có khí chất trầm ổn và mạnh mẽ nhất lên tiếng bảo vệ: “Tống Lý Du là bạn cùng phòng của chúng tôi, cô ấy là người thế nào chúng tôi tự biết phân biệt.”
“Cô ấy là một cá thể đ/ộc lập, không cần cô phải thay mặt phát ngôn.”
Thời Hồng Đậu, người mê tám chuyện nhất, gật đầu phụ họa: “Đúng đấy.”
“Bà đây đọc tiểu thuyết ngôn tình nhiều rồi, không ngờ có ngày còn được nhìn thấy một “trà xanh” bằng xươ/ng bằng th!t xuất hiện trước mặt.”
Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời Tống Hi Lăng bị bẽ mặt.
Hoàn toàn khác với đãi ngộ được mọi người tung hô trước đây.
Ba con người thấu suốt, nhìn thấu lớp ngụy trang giả tạo của cô ta ngay lập tức, ba cái miệng sắc bén đồng loạt phản bác khiến cô ta cứng họng.
Tống Hi Lăng thấy x/ấu hổ, lủi thủi muốn bỏ đi.
Vừa quay người lại, lại đụng phải Trần Thanh Diên đang xách bốn cốc trà sữa đi tìm tôi.
Ánh mắt cô ta sáng rực lên: “Anh Thanh Diên, lâu rồi không gặp, không ngờ lại gặp anh ở đây.”
Trần Thanh Diên nhìn về phía tôi với ánh mắt dịu dàng, chu môi nói: “Tôi đến tìm bạn gái tôi.”
Nghe vậy, sắc mặt Tống Hi Lăng tái nhợt trong chốc lát, trên mặt cố nặn ra một nụ cười: “Không ngờ anh thật sự ở bên chị gái em rồi.”
“Vậy sau này chúng ta cũng coi như là người một nhà, em và anh được xếp chung một lớp, chuyện học hành không biết còn phải nhờ anh giúp đỡ nhiều.”
Trần Thanh Diên không đáp.
Tống Hi Lăng cười gượng gạo rồi quay người rời đi.
Lên đại học, Tống Hi Lăng càng như cá gặp nước, lăn lộn trong hội sinh viên và các câu lạc bộ.
Nhờ ngoại hình xuất chúng và tài nghệ nổi bật, cô ta nhanh chóng trở thành nhân vật cấp nữ thần.
Người theo đuổi vô số.
Kẻ hâm m/ộ vô số.
Nhưng số phận không ưu ái cô ta được bao lâu, năm đại học thứ hai, đột nhiên có tin tức ba tôi kinh doanh thất bại, đối mặt với khoản n/ợ khổng lồ.
Chủ n/ợ ép quá ch/ặt.
Ông không chịu nổi áp lực, đổ b/ệnh.
Mẹ kế gọi điện báo tin này cho tôi.
Tôi chỉ thản nhiên “ồ” một tiếng, tỏ ý đã biết rồi dứt khoát cúp máy.
Tống Hi Lăng lại không chịu buông tha, không biết lấy được thời khóa biểu của tôi từ đâu.