Thịnh Úc biết rõ tôi dễ mềm lòng trước kiểu này.
Tôi hít sâu một hơi, cũng cảm thấy câu nói vừa rồi của mình có chút quá đáng.
Ngộ nhỡ Thịnh Úc không phải giả liệt thì sao.
"Là em không đúng, anh đừng để bụng." Tôi đưa tay chỉnh lại mép chăn.
Đáy mắt Thịnh Úc thoáng chốc lóe lên tia sáng, cuối cùng anh ta gật đầu, tỏ ý không so đo với tôi.
Trước khi đi làm, tôi cố tình nhìn chiếc camera đặt trên ghế sofa.
Ngày thường tôi là kẻ cuồ/ng công việc, nhưng hôm nay ở cơ quan tôi cứ thẫn thờ liên tục.
Tôi không ngừng xoay xoay điện thoại, tim đ/ập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngựk.
Cuối cùng, tôi vẫn xoay ngang điện thoại để mở camera lên.
Hình ảnh trên camera rất rõ nét, có thể thấy rõ Thịnh Úc đang nửa nằm nửa ngồi trên giường chơi game.
Quan trọng nhất là anh ta không đắp chăn, đôi chân liệt không còn cảm giác kia đang vắt chéo lên nhau.
Tôi không thể tin nổi, dán mắt vào màn hình. Ngay lúc tôi đang đấu tranh tư tưởng, Thịnh Úc vứt điện thoại sang một bên, bước xuống giường, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Đôi chân anh ta chẳng có vấn đề gì cả, thậm chí đi lại còn nhanh nhẹn hơn cả tôi.
Sự thật đã bày ra trước mắt, tôi không muốn tin cũng phải tin.
【Mẹ ơi, con gái tôi lắp camera trong phòng từ bao giờ thế? Tốt quá, chân tướng đã rõ ràng rồi.】
【Chúng ta vẫn nên xót cho con gái trước đi, sự thật này ai mà chịu nổi chứ.】
【Ôm con gái một cái, con gái khổ quá.】
【Hu hu, con gái đừng khóc, mẹ đ/au lòng lắm.】
Tôi vô thức đưa tay lên lau mặt, nhưng lại chạm vào một mảng ẩm ướt.
Tôi thực sự đã khóc.
Tôi thích Thịnh Úc.
Từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy ở đại học, tôi đã thích rồi.
Nhưng tôi chưa bao giờ chủ động nói với anh ấy một lời nào, tình cảm của tôi luôn ch/ôn giấu tận đáy lòng.
Vì tôi thấy mình không xứng với anh ấy.
Cho đến khi tốt nghiệp đại học, một ngày nọ tôi thấy tin tức về nhà họ Thịnh.
Tiêu đề viết, nhà họ Thịnh gặp họa vô đơn chí, không chỉ phá sản, mà cậu con trai út Thịnh Úc từng được bao người săn đón còn "gặp t/ai n/ạn xe hơi thảm khốc".
Từng chữ từng chữ như đ/âm thẳng vào tim tôi.
Hoàng tử trong lòng tôi, sao có thể rơi vào hoàn cảnh như vậy được chứ?
Sau khi dò hỏi, tôi không quản ngại đường xá xa xôi chạy đến b/ệnh viện nơi Thịnh Úc đang nằm.
Tôi không chỉ thanh toán viện phí giúp anh, mà còn đưa anh về nhà.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu tận tình chăm sóc anh.
Tôi chưa bao giờ đòi hỏi Thịnh Úc phải báo đáp, tất cả đều là tôi tự nguyện.
Nhưng tôi không chấp nhận được việc anh lừa dối tôi.
Không chấp nhận được việc anh coi tôi như kẻ ngốc để đùa cợt!
Lòng h/ận th/ù trỗi dậy mạnh mẽ trong tim tôi, tôi không sao kìm nén được.
Năm giờ chiều là giờ cố định tôi về nhà mỗi ngày.
Nhưng hôm nay tôi cố tình nán lại cơ quan, đến tận hơn sáu giờ mới về đến nhà.
Tôi vừa mở cửa, tiếng gọi của Thịnh Úc đã vang lên từ phòng ngủ: "Khả Tâm, em về rồi à?"
Tôi chậm rãi cởi dép, rồi đi vào phòng ngủ.
Thịnh Úc đã đắp chăn xong xuôi, y hệt như lúc tôi rời đi vào buổi sáng.
"Sao giờ em mới về?" Thịnh Úc oán trách tôi, "Em có biết anh sắp ch*t đói rồi không?"
Như để chứng minh lời Thịnh Úc nói, giây tiếp theo bụng anh ta đã réo lên ùng ục.
Tôi nhếch mép.
Đói à?
Đói là đúng rồi.
Tôi chính là cố tình để anh nhịn đói đấy.
"Xin lỗi, công ty phải tăng ca nên em quên báo cho anh."
Tôi nở một nụ cười với anh ta, chỉ là nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt.
"Em bận công việc, chuyện này cũng khó tránh khỏi." Thịnh Úc che giấu sự khó chịu trong mắt, nhưng vẫn nhấn mạnh, "Đừng để có lần sau nữa, nếu không dạ dày anh sẽ không chịu nổi đâu."
"Biết rồi."
Tôi phải dùng đến mức kiềm chế tột độ mới không vung nắm đ/ấm vào khuôn mặt đó.
Tôi rửa sạch rau mùi và cần tây.
Cả hai thứ này đều là tôi cố tình đi chợ m/ua sau khi tan làm hôm nay.
【Sao con gái không vạch trần bộ mặt giả tạo của Thịnh Úc luôn đi! Tôi còn tưởng sẽ có một vở kịch hay để xem chứ!】
【Ôi dào, cậu không hiểu rồi, vạch trần ngay thì còn gì thú vị nữa, như vậy thì những khổ cực con gái chịu trước đây coi như uổng phí cả.】
【Đúng thế, tôi ủng hộ việc trả th/ù thật mạnh tay, cho anh ta nếm mùi vì đã dám b/ắt n/ạt con gái như vậy.】
【Khoan đã, sao hôm nay con gái lại m/ua hai loại rau này? Chẳng phải Thịnh Úc gh/ét ăn nhất sao?】
【Cái này mà cậu vẫn chưa nhìn ra à? Thịnh Úc gh/ét ăn mới đúng, chứ nếu anh ta thích thì con gái đã chẳng m/ua!】
【Hừ hừ, cuối cùng cũng đến đoạn sảng văn mà tôi mong đợi nhất rồi!】
Đúng như bình luận đoán, tôi chính là cố tình m/ua hai loại rau này.
Giây tiếp theo, tôi cho cần tây vào chảo.
Làm món cần tây xào khoai tây.
Sau đó tôi lại hầm một con cá, định bồi bổ cho bản thân.
Để Thịnh Úc không ăn được cá, tôi cố tình cho rất nhiều rau mùi vào nước dùng.
Làm xong, tôi bưng vào phòng ngủ.
Khi ánh mắt Thịnh Úc rơi vào hai món ăn đó, anh ta sững sờ ngay lập tức.
Biểu cảm trên mặt anh ta thay đổi liên tục, cuối cùng anh ta ngước nhìn tôi: "Sao em lại làm hai món này?"
"Sao thế?"
Tôi cố tình hỏi.
Thịnh Úc hít sâu một hơi, lồng ngựk phập phồng nhẹ: "Chẳng phải trước đây anh đã nói rồi sao? Anh không thích ăn cần tây và rau mùi."
"Xin lỗi, em quên mất." Tôi nhún vai, trong mắt chẳng hề có chút thành ý xin lỗi nào, "Nếu anh không ăn được những thứ này, vậy thì anh nhịn đói đi."