“Ồ, còn nữa, nhớ lần sau nói mấy chuyện thì thầm này thì đừng đứng cạnh cây đa ngoài sân. Nhà cũ cách âm kém lắm, tôi ở trong nhà vệ sinh nghe rõ mồn một.” Nói xong, tôi bế con trai lên.
“Ngày mai là 30 Tết rồi, chuyện này cũng nên có một cái kết thôi.” Tôi không ngoảnh đầu lại, bước ra cửa.
8.
Từ nhà hàng trở về, Phó Ngôn cứ cúi gầm mặt suốt dọc đường. Vừa vào đến cổng sân, đã thấy chị dâu đang đi dạo.
Nhìn thấy tôi, chị ta vẫn giữ nguyên bộ mặt khó ưa như mọi khi:
“Hiểu Duyệt, ngày mai là 30 Tết rồi, sao cô cứ xụ mặt ra thế, làm như ai n/ợ tiền cô không bằng.”
Tôi nhìn thẳng vào chị ta:
“Ai n/ợ tôi, trong lòng chị không tự biết sao?”
Ánh mắt chị dâu lộ rõ vẻ hoảng lo/ạn, nhưng miệng vẫn cứng:
“Ai n/ợ cô? Hiểu Duyệt, cô đừng có được voi đòi tiên. Cuộc sống của cô bây giờ sung sướng đến mức muốn bay lên trời rồi đấy.”
“Thế sao? Cuộc sống của chị dâu cũng đâu có kém!” Tôi cười tươi tiến về phía chị ta một bước:
“Chị chỉ cần không vui một chút là hai anh em nhà này lại tranh nhau dỗ dành chị ngay!”
“Hiểu Duyệt! Cô có ý gì! Tôi là người phụ nữ đứng đắn!” Chị dâu hét lên rồi lao thẳng về phía tôi.
Tôi khéo léo né cú va chạm của chị ta, đi thẳng vào trong nhà.
Chị ta vẫn còn đứng phía sau gào thét gì đó, Phó Ngôn hiếm khi tiến lên ngăn cản:
“Chị dâu, chị bớt lời đi…”
Âm thanh phía sau im bặt.
Trở về phòng, Phó Ngôn đứng đó đầy lúng túng, như một đứa học sinh tiểu học làm sai việc.
“Vợ à, em nói xem chuyện này phải làm sao, anh đều nghe em.” Giọng anh ta nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Ly hôn đi.” Tôi bình thản nói.
“Anh không đồng ý!” Phó Ngôn kích động lao đến nắm lấy tay tôi.
“Anh yên tâm, cái Tết này tôi sẽ cùng anh diễn cho trọn vẹn. Qua Tết chúng ta đi ly hôn.” Tôi gạt tay anh ta ra, quay người thu xếp hành lý.
“À, đúng rồi, đơn ly hôn đã gửi cho anh rồi đấy.”
“Em… em gửi lúc nào?” Phó Ngôn nhìn tôi đầy khó tin.
“Bạn học cấp ba của tôi, một luật sư có chút danh tiếng, chuyên giải quyết các vụ ly hôn.”
“Không, đừng ly hôn, vợ ơi anh xin em. Anh thề, anh và chị dâu thực sự không có gì cả.” Trong những lời vội vã của Phó Ngôn có cả tiếng khóc nghẹn.
“Những điều đó không quan trọng nữa. Nếu anh không buông bỏ được chị ta, tôi sẽ nhường chỗ cho chị ta.”
“Vợ ơi…” Phó Ngôn còn muốn nói gì đó thì anh cả gõ cửa phòng.
“Hiểu Duyệt, anh cả có thể vào nói chuyện với em một chút không?”
9.
“Anh ra ngoài trước đi, để tôi nói chuyện riêng với em dâu.”
Vừa vào phòng, anh cả đã đuổi Phó Ngôn ra ngoài.
“Hiểu Duyệt, anh là người thẳng tính, không vòng vo với em nữa.”
Ánh mắt anh ta ngay thẳng, không chút giả tạo.
“Chuyện năm xưa giữa vợ anh và Phó Ngôn, anh biết từ lâu rồi.”
Tôi cười nhạt: “Ra là cả nhà này chỉ có mình tôi là người ngoài, bị các người giấu kín bưng.”
“Chuyện này chẳng vẻ vang gì. Phó Ngôn sợ em biết rồi sẽ rời đi.”
“Sợ tôi đi? Vậy thì càng nên giấu tôi cho kỹ chứ!” Tôi ngước mắt nhìn.
“Vô ích thôi. Tôi đã quyết định ly hôn, sau này anh ta muốn bù đắp thế nào cũng không còn liên quan gì đến tôi nữa.”
“Anh đều nghe thấy hết ở ngoài cửa rồi.”
Anh cả vừa nói vừa lấy trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng, nhét vào tay tôi.
“Trong này có 500 nghìn tệ, là số tiền Phó Ngôn chu cấp cho chúng tôi những năm qua. Số còn lại, anh sẽ trả dần cho em.”
Anh ta nhìn tôi, giọng điệu trầm trọng.
“Em thật sự muốn ly hôn, anh không cản được. Nhưng anh lấy mạng ra đảm bảo, Phó Ngôn đối với em và con là thật lòng.”
“Còn về phần vợ anh…”
Nhắc đến chị dâu, anh ta thở dài:
“Vợ mình thế nào anh hiểu rõ, cô ấy là người có lòng cao hơn trời. Lúc đầu cưới anh là vì anh làm ở nhà máy thép lương cao, sính lễ nhiều. Sau này Phó Ngôn phát đạt, cô ấy ngày nào cũng gây sự với anh, chê anh vô dụng.”
“Vậy sao anh không ly hôn?” Tôi hỏi thẳng. Loại phụ nữ này không ly hôn để dành làm gì?
Anh cả nở một nụ cười khổ:
“Em còn quá trẻ, dễ bốc đồng. Ninh Ninh không thể không có mẹ, bố mẹ cũng đã già, không chịu nổi sóng gió. Hơn nữa, người vợ này là anh bỏ tiền ra mới cưới về được.”
“Những năm qua, cô ấy cứ lấy chuyện cũ ra để u/y hi*p Phó Ngôn. Nó tính tình mềm yếu, lại nghĩ đến tình anh em nên cứ đưa tiền cho xong chuyện. Lâu dần thành thói, chiều hư cô ấy, đến cả Ninh Ninh cũng bị dạy hư theo.”
“Em dâu! Anh c/ầu x/in em một chuyện!” Anh cả rướn người về phía trước, giọng hạ thấp hơn.
“Chuyện này, bố mẹ chỉ biết vợ anh và thằng hai là bạn học cùng lớp, còn những chuyện khác thì không rõ. Ninh Ninh còn nhỏ, chuyện của người lớn, con bé biết càng ít càng tốt. Ngày mai là 30 Tết rồi, chúng ta hãy cùng ăn một bữa cơm đoàn viên thật vui vẻ.”
Viền mắt anh cả đỏ lên:
“Đợi qua Tết, chúng ta sẽ giải quyết chuyện này thật ổn thỏa. Dù kết quả thế nào, anh cũng không để em phải chịu thiệt đâu, được không?”
“Được.” Tôi gật đầu.
Đêm trước đêm giao thừa, Phó Ngôn ôm ch/ặt tôi từ phía sau:
“Vợ à, anh muốn…”
“Có chuyện gì thì qua 30 Tết rồi hãy nói, tôi mệt rồi, cần nghỉ ngơi.”
Anh ta biết ý nên không nói thêm gì nữa, cứ thế ôm tôi suốt cả đêm.
10.
Ngày 30 Tết, mẹ chồng đã bận rộn chuẩn bị cơm tất niên từ sớm.
“Năm nay là năm đầu tiên cháu đích tôn về ăn Tết, lát nữa bà sẽ lì xì cho cháu một phong bao thật lớn.”