“Mẹ ơi, bác cả và bác dâu đang đá/nh nhau kìa!” Tiểu Bảo, vốn đang chơi đùa trong phòng khách, bỗng xông vào báo tin.
“Phó Bân, anh có quyền gì mà đòi ly hôn với tôi?!” Chưa kịp bước vào phòng khách, tiếng thét chói tai của chị dâu đã lọt vào tai tôi.
“Điều kiện cô cứ đưa ra tùy ý, tôi nhất định phải ly hôn.” Anh cả ngồi bệt trên ghế sofa phòng khách, vẻ mặt vô cảm.
Chị dâu đi/ên cuồ/ng hất đổ đống bát đũa trên bàn xuống đất, trút hết gi/ận dữ.
“Phó Bân, anh nhớ kỹ là chính anh đòi ly hôn đấy, đừng có mà hối h/ận! Bà đây ra khỏi cửa này vẫn có khối kẻ rước!”
Sau khi đ/ập phá thỏa thích, chị dâu quay sang thấy tôi, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm rồi kiêu ngạo hất hàm bỏ đi.
“Mẹ ơi, mẹ đừng đi!” Ninh Ninh khóc lóc đuổi theo.
Sau đó con bé lại bị đuổi về.
“Đi tìm thằng bố ch*t ti/ệt của mày mà sống!” Giọng chị dâu chói tai vang vọng mãi trong sân vắng.
14.
Trở về thành phố, tôi dùng 500 nghìn tệ anh cả đưa để đầu tư một tiệm bánh mì, công việc kinh doanh khá thuận lợi. Tôi và Phó Ngôn cũng đã thỏa thuận xong ba điều kiện. Trước mắt chưa ly hôn, cho anh một năm thời gian thử thách, sau một năm mới bàn đến chuyện ly hôn.
Anh cả và chị dâu thực sự đã ly hôn. Anh cả làm đơn xin công ty thép chuyển sang công tác tại nhà máy ở Đông Nam Á.
Chị dâu sau khi ly hôn liền quyết tâm phải tái giá. Tiền sính lễ cho cuộc hôn nhân thứ hai chị ta đòi 880 nghìn tệ. Lý do là bạn trai cũ của chị ta (Phó Ngôn) là ông chủ lớn ở thành phố, nên người chị ta tìm tiếp theo cũng phải ở đẳng cấp đó.
Sau này, chị ta gặp được “chân ái” trên mạng, đối phương là ông chủ lớn kinh doanh ở Đông Nam Á. Chị ta quyết đoán cầm 100 nghìn tệ tiền chia tài sản sau ly hôn để bay sang Myanmar gặp người yêu qua mạng. Kết quả là rơi vào bẫy l/ừa đ/ảo, bị giam trong khu ổ chuột, bị tr/a t/ấn bằng điện kêu gào thảm thiết. Người nhà phải b/án nhà b/án cửa mới chuộc được chị ta về.
Hoàng hôn buông xuống, tôi ngồi trong tiệm bánh của mình, Tiểu Bảo ngồi đối diện ăn ngấu nghiến miếng bánh kem.
Đột nhiên, thằng bé giơ bàn tay nhỏ bé lên:
“Mẹ ơi, bố đến đón chúng ta rồi.”
Tôi nhìn ra ngoài, Phó Ngôn đang ôm đóa hoa hồng đứng trước cửa kính, cười rạng rỡ.
(Hết)