Ta liên tục tạ ơn, muốn đứng dậy.
Thế nhưng những viên sỏi nhỏ dưới chân đã làm đầu gối ta trầy xước, ta không đứng vững liền ngã nhào vào dòng suối.
Lăng An theo phản xạ muốn đỡ ta, nhưng ta hoảng hốt né tránh:
"Vương gia không được đâu, nô tỳ là kẻ cọ rửa thùng phân, trên người dính đầy uế khí..."
Khoảnh khắc đó chàng nhíu mày, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Ta hành lễ một cái rồi xoay người vội vã bước ra ngoài.
Đi được một quãng xa, bỗng nghe tiếng bước chân gấp gáp phía sau.
Ta ngoái đầu nhìn lại, hóa ra là tên tùy tùng bên cạnh Vương gia lúc nãy:
"Vương gia có lệnh, từ mai ngươi đến ngoại thư phòng làm việc!"
Ta có chút ngơ ngác đáp:
"Vâng!"
Khi người kia xoay lưng đi, khóe miệng ta lộ ra một tia cười khó lòng nhận ra.
8.
Ngày trước khi đích tỷ chưa vào Hoài vương phủ, Lăng An đã hứa với Tống Quân Như về kế hoạch "gi*t mẹ giữ con".
Thế nhưng sau khi đích tỷ vào phủ, chắc chắn đã có thứ gì đó thay đổi.
Có lẽ là vì đích tỷ dịu dàng hiểu lễ nghĩa, hoặc cũng có thể là vì nàng đang mang trong mình giọt m/áu của chàng.
Lăng An đã nảy sinh tâm ý khác với đích tỷ.
Điểm này, ngay cả Lý trắc phi cũng nhìn ra, huống chi là kẻ nh.ạy cả.m như Tống Quân Như.
Cộng thêm việc đích tỷ hạ sinh đứa con trai duy nhất của Hoài Vương, nếu cứ để lâu dài, chắc chắn sẽ trở thành mối họa tâm phúc.
Đó là lý do nàng ta ra tay đ/ộc á/c với đích tỷ.
Lần đầu tiên gặp Tống Quân Như và Lăng An, qua thái độ của họ đối với ta, ta đã đoán biết được đôi phần.
Hôm nay chẳng qua chỉ là muốn x/ác nhận lại suy đoán của mình.
Quả nhiên, ta đã đặt cược đúng.
Chỉ với một gương mặt giống đích tỷ, đã đủ khiến Lăng An dành cho ta cái nhìn khác biệt.
Lăng An sắp xếp ta đến ngoại thư phòng thay vì nội viện, chính là để tránh khỏi sự quản lý của Tống Quân Như.
Từ đó có thể thấy, đối với những tâm tư của Tống Quân Như, chàng ta hoàn toàn tường tận.
Chẳng biết khi nàng ta hại ch*t đích tỷ, chàng có ngăn cản hay chỉ lạnh lùng đứng nhìn.
Nghĩ đến đây, tim ta lại nhói đ/au.
Nhưng dù thế nào đi nữa, đích tỷ cũng đã ch*t trong tay cặp đôi đạo đức giả, ích kỷ hèn hạ này.
Nếu Tống Quân Như là kẻ sát nhân, thì Lăng An chính là kẻ đồng lõa!
9.
Ngoại thư phòng là nơi trọng yếu, kẻ nhàn rỗi không được phép vào.
Công việc của ta cũng chỉ là ở phòng bên cạnh đun nước pha trà.
Làm việc hơn tháng trời, một lần cũng chưa từng gặp được Lăng An.
Chỉ có một vị quản sự phụ trách trà nước dạy ta quy tắc, rồi liệt kê sở thích uống trà của Lăng An cho ta nghe.
Thôi vậy, nếu chàng không đến gặp ta, thì ta sẽ đi tìm chàng.
Lăng An bị chứng vị hàn (dạ dày lạnh), mỗi ngày sau giờ ngọ đều uống một chén trà Lão Thọ Mi.
Nghe nói đây là do chính Vương phi dặn dò.
Lăng An uống suốt bao năm nay, chưa từng thay đổi.
Ngày hôm đó, ta tự ý đổi Lão Thọ Mi thành trà gừng táo đỏ.
Vì bao năm nay vẫn một kiểu không đổi, tên tiểu đồng bưng trà vào cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái.
Nhưng chẳng bao lâu sau, ta đã bị gọi đến thư phòng.
Thấy ta bước vào, vị quản sự dạy ta quy tắc trừng mắt nhìn ta:
"Ngươi to gan thật đấy, quy tắc trong thư phòng mà ngươi bảo đổi là đổi sao? Ngươi tưởng Hoài vương phủ là chỗ tầm thường à? Công việc này ngươi không muốn làm nữa đúng không?"
Lăng An ngồi sau án thư nhìn ta, không nói một lời.
Ta vội vàng hành lễ:
"Quản sự từng dạy, mọi sự trong thư phòng đều lấy Vương gia làm chủ. Nô tỳ là kẻ hầu trà, đương nhiên phải dụng tâm vào việc trà nước. Nghe nói hôm nay Vương gia dùng bữa trưa có th!t cua, nô tỳ nghĩ cua và trà vốn kỵ nhau, lại còn hàn lạnh, cần uống thứ gì ấm nóng mới tốt, trà gừng táo đỏ là hợp nhất, vì thế mới tự ý thay đổi, không ngờ đã phá hỏng quy tắc trong phủ, xin Vương gia trách ph/ạt!"
Biểu cảm của Lăng An dịu lại:
"Ngươi ngược lại lại đặt hết tâm tư lên người chủ tử! Lúc nào cũng lấy chủ tử làm ưu tiên."
Ta không biết lời này là khen hay chê, chỉ cúi đầu không dám lên tiếng.
Chàng dùng những ngón tay thon dài vuốt ve chén trà:
"Nhưng ngươi nói một câu rất đúng, mọi việc trong phủ đều nên lấy bản vương làm chủ. Thế nào là quy tắc? Quy tắc lớn nhất trong Hoài vương phủ, chẳng lẽ không phải là bản vương sao? Các ngươi đều chỉ biết nhớ đến quy tắc, chỉ có nàng ấy là nhớ đến thân thể của bản vương, biết rằng sau khi ăn th!t cua thì không nên uống trà, bản vương vừa uống canh gừng táo đỏ, bụng dạ quả nhiên thấy rất dễ chịu!"
Lần này đến lượt vị quản sự h/oảng s/ợ bất an:
"Tiểu nhân đáng ch*t!"
"Ngày nào cũng uống một loại trà, ngán rồi, cũng nên thay đổi chút thôi!"
Lăng An dường như đang lẩm bẩm một mình.
Vị quản sự bên cạnh biến sắc, vội vàng cúi đầu xuống.
10.
Trước khi bị b/án vào Hoài vương phủ, ta đã từng nghe ngóng.
Thời thiếu niên, Hoài Vương Lăng An đã đem lòng yêu tiểu thư thế gia Tống Quân Như với nhan sắc và tài học tuyệt trần.
Nhưng Tống Quân Như từ nhỏ đã ốm yếu nhiều b/ệnh, chỉ sợ tuổi thọ chẳng dài, huống chi là chuyện nối dõi tông đường.
Khi đó Hoàng thượng và mẫu phi của Hoài Vương đều phản đối cuộc hôn nhân này.
Nhưng Lăng An nhất quyết chỉ cưới Tống Quân Như.
Thậm chí còn thề rằng chỉ cần cưới được Tống Quân Như, sẽ không cưới trắc phi, không nạp thị thiếp, cả đời cả kiếp chỉ có một người.
Sau đó vẫn là mẫu phi của chàng, Thuần phi nương nương, xin thánh chỉ, lúc này mới ép chàng phải cưới Lý trắc phi.
Sau khi Hoài Vương đại hôn, trong lòng trong mắt chỉ có Tống Quân Như, bao năm qua chưa từng có người đàn bà nào khác.
Đôi uyên ương như tiên đồng ngọc nữ này chính là tấm gương cho bao kẻ si tình trong kinh thành.
Lăng An càng được ca tụng là kẻ chung tình không đổi, là người đàn ông có trách nhiệm nhất.
Thế nhưng, tâm ý thời thiếu niên nào có thể không thay đổi.
Với thân phận như Lăng An, bên cạnh làm sao thiếu được những người con gái tài sắc vẹn toàn?
Nhất là khi tuổi tác ngày một lớn, các huynh đệ của chàng đều đã cưới vợ nạp thiếp, sinh con đẻ cái.
Còn chàng thì chỉ có thể đối diện với một mình Tống Quân Như,