Dẫu là cao lương mỹ vị, ăn mãi ngày này qua ngày khác cũng sẽ ngán.

Lần đầu gặp họ, ta đã thấy sự ân ái của hai người họ có phần giả tạo.

Chắc hẳn Lăng An bây giờ chỉ là đang cưỡi lưng cọp, khó mà xuống được.

Hôm nay ta chỉ mới thăm dò một chút, chàng đã thuận nước đẩy thuyền.

"Trà uống của bản vương từ nay về sau, cứ để..." Lăng An ngập ngừng.

"Bẩm Vương gia, nô tỳ tên là Yến Liễu." Ta lập tức ngoan ngoãn đáp lời.

"Được, từ nay về sau mọi việc trà nước trong thư phòng cứ để Yến Liễu lo liệu!"

Lăng An nâng chén trà uống thêm vài ngụm.

Quản sự liếc nhìn ta một cái, vội vàng đáp vâng.

11.

Chưa đến giờ dùng bữa tối, ngoài cửa thư phòng đã truyền tin Vương phi tới.

Tin tức nhanh thật, chẳng lẽ trong ngoại thư phòng cũng có tai mắt của Tống Quân Như sao?

Lăng An bước ra đón:

"Như nhi sao giờ này lại qua đây, ta đang định tìm nàng dùng bữa tối đây."

Tống Quân Như nắm lấy tay chàng, cười như không cười:

"Bỗng dưng nhớ Vương gia nên qua xem sao, chẳng phải Vương gia từng nói, nơi này chỉ cần ta muốn là có thể đến sao?"

Vừa nói nàng vừa bước vào trong, ánh mắt không ngừng quan sát khắp phòng.

Lăng An thu tay lại, cười nói:

"Trong vương phủ này, nơi nào mà nàng chẳng thể tới? Chỉ là nhìn dáng vẻ của Như nhi, như thể đang tìm thứ gì đó trong thư phòng vậy?"

Tống Quân Như xoay người ngồi xuống, mỉm cười dịu dàng:

"Đã lâu ta không đến đây, chỉ là muốn xem thư phòng của Vương gia có thay đổi gì không, bàn ghế ở đây năm xưa đều là do ta và Vương gia tự tay sắp đặt mà."

"Ồ?"

Lăng An có chút lơ đãng:

"Như nhi thấy có gì thay đổi không?"

"Thời gian trôi qua lâu như vậy, nơi này thực sự không có quá nhiều thay đổi."

Tống Quân Như cụp mắt xuống:

"Đến đây một lúc, ta thấy khát nước, Vương gia không định dâng cho ta một chén trà sao?"

Một tiểu đồng cung kính bưng trà lên, Tống Quân Như uống một ngụm:

"Vị trà này khác với ngày thường trong thư phòng, là ai pha trà vậy? Bảo nàng ta vào đây đối đáp!"

Nụ cười của Lăng An nhạt dần:

"Một nô tỳ pha trà thôi, có gì đáng để gặp chứ!"

"Ta thấy trà này rất ngon, nô tỳ chu đáo thế này, ta muốn ban thưởng cho nàng ta, Vương gia không cho sao?"

Tống Quân Như nói đùa, nhưng trong mắt không hề có ý cười.

Quản sự nhìn người này lại nhìn người kia, nhất thời không biết phải làm sao.

Lăng An không nói gì, cuối cùng quản sự vẫn phải gọi ta vào.

Ta quỳ dưới đất hành lễ với Vương phi, nhưng lại nghe trên đầu truyền đến một tiếng cười lạnh:

"Nghe nói ngươi hầu hạ chủ tử rất tốt, tâm tư linh hoạt, mới đến đã đổi cả quy tắc bao năm nay của thư phòng rồi!"

Toàn thân ta r/un r/ẩy không dám nói lời nào.

Lăng An liếc nhìn ta, nhíu mày:

"Chỉ là một chén trà gừng thôi mà, Như nhi lại nghe đâu ra những lời không đâu vào đâu thế."

Tống Quân Như hơi biến sắc, ánh mắt trở nên đ/au khổ:

"Chắc là do lỗi của ta, năm xưa vì nghĩ đến b/ệnh dạ dày của Vương gia, nên chỉ dặn dò kẻ dưới một câu là phải uống Lão Thọ Mi, không ngờ họ lại coi đó là kim chỉ nam, khiến Vương gia uống suốt bao năm nay, giờ đây, quả là nên thay đổi rồi."

Nàng mệt mỏi tựa ra sau, dáng vẻ yếu đuối như gió thổi cũng đổ:

"Thân thể ta không tốt, ngày thường hầu hạ Vương gia khó tránh khỏi không chu toàn, may mà có nha đầu tận tâm thế này."

Ánh mắt nàng buồn bã, nhìn ta đầy ẩn ý.

Tống Quân Như là kẻ lợi hại, biết cứng không được thì dùng mềm.

Thân thể b/ệnh tật của nàng dễ dàng khơi dậy sự áy náy trong lòng Lăng An.

Chiêu này trăm trận trăm thắng, bất kể xảy ra chuyện gì, Lăng An cũng sẽ mềm lòng nhượng bộ.

Quả nhiên, trong mắt Lăng An thoáng hiện vẻ bất lực:

"Như nhi hà tất phải nói vậy, Lão Thọ Mi rất tốt, cũng nhờ nàng bao năm qua tận tình chăm sóc bản vương, từ nay về sau mọi quy tắc trong thư phòng cứ theo cũ mà làm."

Chàng nói rồi xoay người nắm lấy tay Tống Quân Như:

"Đừng buồn nữa, thân thể nàng vốn đã yếu, lại còn suy nghĩ nhiều thế này, biết bao giờ mới khỏi? Bản vương sẽ xót lắm đấy."

Lúc này trên mặt Tống Quân Như mới hiện lên nụ cười:

"Đa tạ Vương gia đã thấu hiểu tâm ý của ta."

Nàng lại cúi đầu nhìn ta:

"Những kẻ bên cạnh ta đều như khúc gỗ, chỉ biết làm việc theo khuôn phép, thực sự không có người khéo léo như thế này, Vương gia chi bằng ban nàng ta cho ta, mang về dạy dỗ lại đám hạ nhân trong viện của ta!"

Ngay lúc Lăng An còn đang do dự, ta bỗng dập đầu mạnh xuống:

"Vương phi tha mạng, là nô tỳ hồ đồ, không nên tự ý làm càn, vượt mặt Vương phi! Nô tỳ nguyện trở về ngoại viện cọ rửa thùng phân, xin Vương phi bớt gi/ận, tha cho nô tỳ lần này!"

Lời vừa dứt, Tống Quân Như vừa kinh ngạc vừa tức gi/ận.

Nàng không ngờ ta lại to gan đến thế.

Không chỉ vạch trần ý đồ của nàng, mà còn nhắc lại chuyện nàng ph/ạt một nha đầu trẻ tuổi như ta đi cọ rửa thùng phân.

Lăng An cũng nhớ lại lý do tại sao chàng lại điều ta vào ngoại thư phòng.

Nếu lần này ta bị Tống Quân Như mang đi, không biết sẽ bị hànhz hạz thế nào.

Nha đầu bên cạnh nàng chỉ vào ta quát lớn:

"Tiện tỳ đừng có nói bậy, Vương phi rõ ràng là muốn đề bạt ngươi, ngươi đừng có ở đây mà ngậm m/áu phun người!"

Còn ta thì chỉ biết dập đầu c/ầu x/in, như thể đã sợ mất mật.

Lăng An cuối cùng cũng lên tiếng:

"Như nhi, nha đầu này không biết điều như vậy, mang về ngày ngày đối mặt cũng chỉ thêm bực mình, thôi thì cứ giao cho bản vương xử lý đi."

"Vương gia!"

Tống Quân Như không ngờ Lăng An lại lên tiếng bảo vệ ta.

Chưa đợi nàng nói thêm, Lăng An đã nắm tay nàng đứng dậy:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chỉ mình tôi chăm sóc bà ngoại

Chương 11
Sau khi bà ngoại được chẩn đoán mắc chứng mất trí nhớ, nghệ nhân cắm hoa Trình Thanh Hòa trở thành người duy nhất trong gia đình kiên trì túc trực. Khi công việc liên tục bị ảnh hưởng do phải chăm sóc đột xuất, cô bắt đầu ghi chép lại số giờ có mặt của từng người và đề xuất lịch trực luân phiên. Một lần bà ngoại đi lạc vào ban đêm đã buộc cả gia đình phải đối diện với sự thật rằng: "Có người thay thế" thực chất luôn đồng nghĩa với việc "Thanh Hòa sẽ phải hy sinh". Thanh Hòa kiên quyết áp dụng các dịch vụ chăm sóc ban ngày, thiết bị định vị và thuê người chăm sóc ban đêm có trả phí, để mỗi thành viên trong gia đình đều phải gánh vác trách nhiệm có thể kiểm chứng bằng thời gian hoặc tài chính. Đồng thời, khi bà ngoại dần thích nghi với cuộc sống mới, cô cũng đưa bản thân trở lại với công việc và cuộc đời của chính mình.
0